SUY TƯ

KHI NGƯỜI NGHÈO KHÔNG PHẢI LÀ “DỮ KIỆN THỪA”

Đức Hữu
Hôm nay
53
Chính những người bị coi là thừa ấy lại giữ vai trò là trọng tâm đạo đức, cứu rỗi xã hội khỏi sự khô héo của chủ nghĩa thực dụng

Trong kỷ nguyên của trí tuệ nhân tạo và kinh tế số, xã hội chúng ta đang vận hành như một bộ máy tối ưu hóa cực đoan. Ở đó, mọi cá thể được định giá dựa trên hiệu suất. Hệ quả tất yếu là những người nghèo, người bệnh tật và người đau khổ dễ dàng bị dán nhãn là những phần dư lỗi thời, làm chậm bước tiến của cộng đồng. Tuy nhiên, nếu nhìn sâu vào bản chất của sự tồn tại, ta sẽ thấy một nghịch lý vĩ đại: Chính những người bị coi là thừa ấy lại giữ vai trò là trọng tâm đạo đức, cứu rỗi xã hội khỏi sự khô héo của chủ nghĩa thực dụng.

 Nghịch lý của “Khoảng trống” và sự toàn vẹn của hệ sinh thái nhân bản

Hãy tưởng tượng xã hội như một bức tranh khảm đá quý. Bản năng thông thường khiến ta chỉ chú ý đến những viên đá sáng chói, chẳng hạn như người thành đạt, giàu có. Nhưng thực tế, điều làm nên cấu trúc vững chãi của bức tranh chính là những kẽ hở và những phần nền thô nhám. Người nghèo và người đau khổ trong xã hội đóng vai trò như những “khoảng trống” đầy ý nghĩa. Trong vật lý, một cấu trúc quá đặc khít sẽ trở nên giòn và dễ gãy; trong xã hội, một cộng đồng chỉ toàn những người “mạnh” và “giỏi” sẽ trở nên lạnh lẽo và tàn nhẫn. Sự hiện diện của cái nghèo và nỗi đau là một lời nhắc nhở không ngừng về sự hữu hạn của con người. Họ tạo ra không gian để lòng trắc ẩn được thực hành, để đức ái có nơi trú ngụ. Nếu không có họ, những khái niệm như “chia sẻ”, “thấu cảm” hay “hy sinh” sẽ chỉ còn là những thuật ngữ từ điển vô hồn. Họ không phải dữ kiện thừa, họ là chất xúc tác để con người thực sự "người" hơn.

  Phẩm giá là một “Hằng số”, không phải “Biến số”

Sai lầm lớn nhất của tư duy hiện đại là coi phẩm giá con người như một “biến số” tỉ lệ thuận với tài sản và địa vị. Khi ta giàu, phẩm giá tăng; khi ta trắng tay, phẩm giá mất đi. Đây là một tư duy nô lệ cho vật chất. Thinh lặng ngẫm suy, chúng ta cần xác lập lại: Phẩm giá là một “hằng số” thiêng liêng. Một người đau khổ trên giường bệnh hay một người nghèo khổ đi bên lề đường vẫn mang trong mình trọn vẹn ấn tín của Đấng Sáng Tạo. Họ là những “vị thầy” dạy chúng ta bài học về sự tự do đích thực – thứ tự do không lệ thuộc vào ngoại cảnh. Giữa thành phố tấp nập, con người dễ bị cuốn đi bởi những giá trị ảo. Chính khi đối diện với sự thiếu thốn của người nghèo, ta mới giật mình nhận ra mình đang “có” quá nhiều thứ không cần thiết và đang “thiếu” một tâm hồn biết bình an. Người nghèo giúp ta bóc tách những lớp vỏ hào nhoáng để chạm vào cái cốt lõi của ngã vị.

 Người đau khổ: Những “Chứng nhân” của sự thật trung thực nhất

Trong một thế giới đầy rẫy sự giả tạo và những bộ lọc làm đẹp, nỗi đau là thứ trung thực nhất. Người đau khổ không có nhu cầu và cũng không còn sức lực để diễn kịch. Họ phơi bày sự mong manh của kiếp người một cách trần trụi. Sự hiện diện của họ đập tan ảo tưởng của con người về quyền năng tuyệt đối của bản thân. Chúng ta thường nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ bằng tiền bạc và công nghệ, nhưng nỗi đau và sự chết là những giới hạn mà không một thẻ tín dụng nào có thể thanh toán. Thay vì coi họ là “dữ kiện thừa”, hãy coi họ là những “điểm dừng” cần thiết để xã hội soi rọi lại mình. Họ buộc chúng ta phải đặt câu hỏi: “Chúng ta đang chạy đi đâu khi cuối con đường ai cũng phải đối diện với sự yếu đuối?”. Họ giữ cho xã hội không bị rơi vào cơn say của sự kiêu ngạo nhân loại.

 Sức mạnh của sự “Yếu thế” và sự liên đới

Cuộc sống cần lắm những tấm lòng “cho đi dù không nhận lại gì”. Đây chính là chìa khóa để phá vỡ lô-gic của sự sòng phẳng khô khan. Một xã hội chỉ dựa trên mua bán và trao đổi ngang giá sẽ sớm tan rã khi các cá nhân không còn giá trị lợi dụng. Người nghèo và người đau khổ tạo ra một món nợ tình nghĩa mang tính “cứu rỗi”. Khi ta giúp đỡ một người không có khả năng đền đáp, ta đang thực hiện một hành vi thuần khiết nhân bản nhất. Hành động này kết nối con người với nhau bằng những sợi dây vô hình nhưng bền chặt hơn mọi hợp đồng kinh tế. Sự hiện diện của họ không làm xã hội nghèo đi, mà làm giàu thêm vốn liếng đạo đức của cộng đồng. Một xã hội biết trân trọng người yếu thế là một xã hội có khả năng chống chịu cao nhất trước những biến động, vì nó được xây dựng trên nền tảng của sự liên đới thay vì cạnh tranh loại trừ.

 Từ “Dữ kiện thừa” đến “Chìa khóa” mở cửa Nước Trời

Nhìn qua lăng kính tâm linh, người nghèo chính là những đại diện của Thiên Chúa.Giáo hội là một câu chuyện tình yêu, và trong câu chuyện ấy, những nhân vật nhỏ bé nhất lại thường nắm giữ nút thắt của toàn bộ tác phẩm. Người đau khổ không chỉ chờ đợi sự giúp đỡ của chúng ta, mà họ còn đang giúp đỡ chúng ta theo cách ngược lại: Họ cứu ta khỏi sự ích kỷ, khỏi sự thờ ơ – căn bệnh ung thư của tâm hồn hiện đại. Họ là những cánh buồm giúp ta điều hướng cuộc đời mình về phía bến đỗ của lòng nhân ái. Nếu loại bỏ họ ra khỏi tầm nhìn, ta cũng đồng thời đánh mất chiếc chìa khóa để mở cửa vào thế giới của ý nghĩa và sự bình an sâu thẳm.

Chúng ta không sống trong một thế giới của những con số khô khan trên bảng tính, mà sống trong một gia đình nhân loại đầy hơi ấm. Người nghèo và người đau khổ chính là những nhịp thở gấp gáp, những vết sẹo nhắc nhở về những cuộc chiến thầm lặng của phẩm giá. Đừng nhìn họ như một vấn đề cần giải quyết, hãy đón nhận họ như một mầu nhiệm cần chiêm ngắm. Khi xã hội dừng việc coi người nghèo là dữ kiện thừa, đó là lúc xã hội ấy bắt đầu thực sự trưởng thành và văn minh. Bởi suy cho cùng, trong cuộc hành trình dài của kiếp người, tất cả chúng ta đều là những kẻ nghèo khó đang tìm kiếm một chút tình thương, và đều là những người đau khổ đang khát khao một chốn tựa nương trong lòng Đấng Sáng Tạo.

CHIA SẺ BÀI VIẾT
TIN LIÊN QUAN

THÔNG BÁO

VĂN KIỆN GIÁO HỘI

LIÊN KẾT NHANH

Đại Chủng Viện Thánh Giuse Xuân Lộc
Hội Đồng Giám Mục Việt Nam
Cổng Thông Tin Điện Tử Giáo Phận Xuân Lộc
Thánh Lễ Trực Tuyến
Vatican News
Bài Ca Mới
Đài Phát Thanh Chân Lý Á Châu
Tin Vui Xuân Lộc
Ban Văn Hoá. Gp Xuân Lộc
Youtube Gp. Xuân Lộc