Chúa Nhật XXX Mùa Thường Niên Năm B
Lời Chúa: Mc 10,46-52
Khi ấy, Chúa Giêsu ra khỏi thành Giêricô cùng với các môn đệ
và một đám đông, thì con ông Timê tên là Bartimê, một người mù đang ngồi ăn xin
ở vệ đường, khi anh ta nghe biết đó là Chúa Giêsu Nagiarét, liền kêu lên rằng:
“Hỡi ông Giêsu con vua Ðavid, xin thương xót tôi”. […] Chúa Giêsu dừng lại và
truyền gọi anh đến. Người ta gọi người mù và bảo anh: “Hãy vững tâm đứng dậy,
Người gọi anh”. Anh ta liệng áo choàng, đứng dậy, đến cùng Chúa Giêsu. Bấy giờ
Chúa Giêsu bảo rằng: “Anh muốn Ta làm gì cho anh?” Người mù thưa: “Lạy
Thầy, xin cho tôi được thấy”. Chúa Giêsu đáp: “Ðược, đức tin của anh đã chữa
anh”. Tức thì anh ta thấy được và đi theo Người.
Suy Niệm
Anh mù Bartimê ngồi bên vệ đường đã xin Đức Giêsu cho anh được nhìn thấy. Nhưng
trước khi cất tiếng nài xin Đức Giêsu chữa lành, anh còn khẩn khoản một điều
quan trọng hơn nhiều: “Hỡi ông Giêsu con vua Ðavid, xin thương xót tôi”. Như
thế, chữa lành để được nhìn thấy chỉ là phần ngọn, mà phần gốc chính là xin
được thương xót. Anh mù đã không sợ hãi e ngại để kêu xin lòng thương xót, bất
kể những người xung quanh quát nạt bảo anh im đi. Đức Giêsu đi vào và đi ra
khỏi thành Giêricô, nhưng lòng thương xót không bao giờ rời khỏi thành này, và
lòng thương xót ấy đã hướng đến con người đau khổ nhất, một con người không có
ánh sáng, chỉ ngồi ăn xin bên vệ đường và chẳng được ai để ý. “Đức tin của anh
đã chữa anh”. Anh đã tin điều gì? Anh tin Đức Giêsu là Đấng Mêsia, và hơn nữa
Đấng Mêsia này là Đấng thương xót.
Cầu Nguyện
Lạy Chúa, xin cho mỗi người chúng con cũng biết khẩn khoản chạy đến với Chúa
trong những lúc bóng tối bủa vây gia đình. Xin cho chúng con luôn tín thác vào
quyền năng xót thương của Chúa, để gia đình chúng con vượt qua những sóng gió
trần gian này. Amen.










