30/09/2023
804

LỄ ĐỨC MẸ MÂN CÔI

Lời Chúa: Cv. 1,12-14; Gl. 4,4-7; Lc 1,26-38
-----------------------


 

Mục lục

  1. ĐÚNG VÀ ĐẸP (Lm. Jos. DĐH. Gp. Xuân Lộc)
  2. Suy Niệm Lễ Đức Mẹ Mân Côi (Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB)
  3. Đức Mẹ Mân Côi và truyền giáo (Lm. Giuse Hoàng Kim Toan)
  4. Tình Mẹ thật tuyệt vời (Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền)
  5. Mừng vui lên  (Bông Hồng Nhỏ,  MTG.Thủ Đức)
  6. Việc ấy sẽ xảy ra thế nào? (Anna Cỏ May, MTG.Thủ Đức)
  7. Mẹ Mân Côi: Người dẫn lối về Trời  (Lm. Giuse Nguyễn Văn Nghĩa)
  8.  Lễ Đức Mẹ Mân Côi (Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ)
  9.  Nữ Vương truyền phép rất thánh Mân Côi  (JM. Lam Thy, ĐVD)
  10.  Chuỗi Mân Côi – Vũ khí thiêng liêng  (Trầm Thiên Thu)
  11. Bây giờ đã đến Tháng Mười  (Fx. Đỗ Công Minh)

ĐÚNG VÀ ĐẸP

MẸ MÂN CÔI. Lc 1, 26-38

Lm . Giuse DĐH. Gp. Xuân Lộc

Bằng đôi mắt tinh tường, người ta có thể nhìn xa trông rộng để có lợi nhuận kinh tế, để có những liên minh cần thiết và các tương quan chặt chẽ trước xã hội. Cùng với kiến thức sâu rộng, người ta không khó để xử trí vấn đề có liên hệ đến bản thân, gia đình. Trí óc vượt trội, trái tim nhạy bén, vẫn được xem là chỗ dựa cho thân nhân, bè bạn. Người ta sử dụng công cụ để đo độ dài và chiều sâu của “sự việc”, nhưng mọi người đều “mông lung” khi phải nhận định về phẩm chất của một tâm hồn. Hoa đẹp hệ tại hương sắc, người chuẩn mực tuỳ thuộc ở tâm sáng hồn an. Đâu phải tình cờ mà người xưa nhắc nhớ con cháu: đừng lấy dạ tiểu nhân để đo lòng người quân tử. Vâng, giá trị của tình yêu, trí lớn tài cao, tất cả đều cần được minh chứng bằng thời gian, với những giới hạn của tình người, tình hiệp thông, nơi cuộc sống này.

Xuất phát từ nét đẹp hình thức, nội dung, từ sự rực rỡ bên ngoài, cùng hương thơm toả ngát trinh trong, người kitô hữu chúng ta luôn tự tin cho rằng, đó là “hoa mân côi”, là sự thiện hảo một tâm hồn. “Trinh nữ đầy ơn phúc, Thiên Chúa ở cùng trinh nữ”, mãi mãi là “điểm nhấn”, đụng chạm đến tâm hồn đầy chất tin yêu. Tiêu chí đẹp người đẹp nết, hồn an xác mạnh, xã hội thời nào chẳng mơ ước nét đẹp đó. Xưa nay gì cũng thế, có được nét đẹp toàn diện không chỉ nâng cao giá trị sống cho mình, mà còn là nét đẹp làm phong phú tương quan gia đình, xã hội, xứng tầm với sự kỳ diệu hết sức linh thiêng. Sứ thần đến với Trinh nữ không phải do nét đẹp ngây thơ trong trắng, nhưng đến với một tâm hồn đầy tràn nhân đức sẽ bao bọc Con Thiên Chúa: “này đây Trinh nữ sẽ thụ thai, sinh một con trai và đặt tên là Giêsu…”.

Cùng với sự hoà hợp muôn muôn tâm hồn suy gẫm và chiêm ngắm vẻ đẹp của tháng mười, “tháng mân côi”. Lời Sứ thần chào “đầy ơn phúc” không khách sáo, nhưng thật nghiêm túc, thức tỉnh: hãy tin yêu. Một Trinh nữ đơn sơ, trung thực, ngoài việc sống mến Chúa yêu người, làm sao có thể hiểu việc cao siêu trọng đại: “Thiên Chúa ở cùng Trinh nữ, Trinh nữ được chúc phúc giữa các người nữ” ? Quan niệm chung của xã hội là giầu kiến thức, giầu tiền lắm của, đẹp như tiên, đẹp như hoa hậu, đẹp như diễn viên điện ảnh … Vâng, giầu đẹp ơn Chúa, giầu đẹp tình người, nhạy bén trước thánh ý Chúa, phong phú trước tinh thần quảng đại dấn thân, sẽ còn mãi là sự kỳ bí của muôn tâm hồn. Tính vĩ đại của tâm hồn có Chúa vẫn cho thấy: tình yêu như một cơn gió, bạn không thể thấy, nhưng bạn chắc chắn cảm nhận được.

Đúng và đẹp sẽ còn mãi là sự tìm kiếm của muôn tâm hồn hướng thiện, thao thức có được tình yêu và hạnh phúc thật. Trinh nữ Maria đã phản ánh đúng và đẹp theo tinh thần đơn sơ, tín thác: biết thì thưa thớt, không biết thì dựa cột mà nghe. Trinh nữ Maria không khỏi bỡ ngỡ và bối rối bằng một phản ứng tự nhiên: “việc đó xảy ra thế nào được, vì tôi không biết đến người nam” ? Thiên thần thưa: “Chúa Thánh Thần sẽ đến với Trinh nữ và uy quyền Đấng Tối Cao sẽ bao trùm Trinh nữ…”. Tính chất xinh đẹp, duyên dáng, lời nói ngọt bùi, việc làm minh bạch, hiệu quả, hẳn thời nào cũng có. Người đời luôn cho rằng: một trăm câu nói hay không bằng một việc làm thiết thực, chúng ta đã từng biết đến câu thành ngữ: sợ người nói phải, hãi người cho ăn. Thiên Chúa thấu biết tâm hồn xinh đẹp của Trinh nữ Maria, và Thiên Chúa vẫn mời gọi chúng ta hãy mặc lấy tình yêu và phong cách sống của Trinh nữ Maria.

Kinh mân côi rất quen thuộc với người tín hữu, lời kinh lạy Cha, kính mừng, sáng danh, chúng ta vẫn thân thưa hàng ngày, nhưng sống tình Chúa, tình người, hoà cùng lời thưa vâng thì quả là phức tạp. Có những thứ trên đời này không thể mua, không thể giành dựt, mà người ta chỉ có thể tặng, hoặc ban phát, đó là sự kỳ diệu của tình yêu. Với đôi mắt tự nhiên, chúng ta có thể nhìn, và phân biệt việc tốt nên làm, bằng đôi mắt đức tin, người kitô hữu sẽ cảm nhận được tâm hồn mình bình an khi sống hiệp thông cầu nguyện. Đẹp như tiên, lo phiền cũng xấu, ít nhiều gì thì cha ông ta cũng muốn con cháu biết đến cái đẹp tinh thần, dẫu rằng người trẻ hôm nay đọc trại đi: cái đẹp đè bẹp cái nết ! Đức Mria đầy ơn phúc, hay Đức Maria đầy tràn tình yêu thương, vẫn mãi là lời quả quyết mà Sứ thần mời gọi hãy đọc và suy để nhận ra thế nào là đúng là đẹp.

Đúng và đẹp, nghe để hiểu, biết để sống, chính là lời kinh mỗi người tín hữu đang sử dụng tự do minh chứng và tín thác vào tình yêu và ơn ban. Kinh mân côi, tháng mân côi, luôn thôi thúc mỗi người hãy đến với Đức Maria, để được phản chiếu gương nhân đức của “Đấng đầy ơn phúc”, để cảm nhận rõ hơn về tâm tình thưa vâng của mình nơi hiện tại này. Trinh nữ Maria được gọi là “đầy ơn phúc”, được trở nên Mẹ Đấng cứu thế không phải do đẹp người đẹp nết. Đức Trinh nữ Maria sống đúng sống đẹp, không phải do một lần thưa vâng khi Sứ thần truyền tin. Lời kinh mân côi không thể gọi là đẹp, khi mỗi người chưa đặt tình Chúa tình người, trước ơn gọi và sứ vụ riêng của mình. Đúng và đẹp, chuẩn và dễ thực hành, không thể lơ mơ như vẫn ví von: yêu ai yêu cả đường đi. Đúng và đẹp luôn phản ánh một tình yêu chân thật, một tâm hồn bén nhạy với thánh ý Chúa: “này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời Sứ thần truyền”. Amen.

Về mục lục

.

SUY NIỆM LỄ ĐỨC MẸ MÂN CÔI

 Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB

Qua Lời Tổng Nguyện của Lễ Đức Mẹ Mân Côi, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Chúa đã dùng lời thiên sứ truyền tin mà cho chúng ta biết: Đức Kitô, Con Chúa, đã xuống thế làm người, và chúng ta xin Chúa đổ ơn thánh đầy lòng chúng ta, để nhờ công ơn Con Chúa chịu khổ hình thập giá, và nhờ lời Mẹ chuyển cầu, chúng ta sẽ được sống lại hiển vinh. Qua Lời Tổng Nguyện, chúng ta thấy: các nhà phụng vụ muốn đưa dẫn chúng ta đi vào mầu nhiệm cứu độ: từ biến cố truyền tin, qua thập giá, và cuối cùng là phục sinh vinh hiển, theo tiến trình của các mầu nhiệm mà chúng ta hằng chiêm ngắm qua Kinh Mân Côi.

Trong biến cố Truyền Tin, Mẹ đã thưa xin vâng, khi trao dâng cung lòng trinh trong để đón nhận Ngôi Lời Nhập Thể, và Mẹ đã được lãnh nhận: thiên chức làm Mẹ Thiên Chúa. Trong biến cố Thập Giá, Mẹ cũng đã thưa xin vâng, khi trao dâng cõi lòng tan nát để đón nhận cả nhân loại, và Mẹ đã được lãnh nhận: thiên chức làm Mẹ toàn thể chúng sinh. Trong biến cố Mẹ được đưa về trời cả hồn lẫn xác, Mẹ đã thưa lời xin vâng cuối cùng khi hoàn tất sứ mạng, và Mẹ đã được lãnh nhận: thiên chức làm Nữ Hoàng Thiên Quốc, trở nên niềm hy vọng tràn trề cho chúng ta, là khởi đầu và là hình ảnh Hội Thánh sẽ được thành toàn trên Nước Trời mai sau.

Ca Nhập Lễ và câu Tung Hô Tin Mừng của ngày lễ hôm nay cho thấy Mẹ là Đấng Đầy Ân Sủng, Mẹ được chúc phúc nhất, giữa những người phụ nữ. Mẹ luôn ý thức được đặc ân cao trọng mà Chúa đã dành cho Mẹ, và Mẹ đã luôn quảng đại đáp lại hồng ân cao cả đó bằng một tâm hồn đơn sơ, khiêm hạ, được diễn tả qua lời Kinh Magnificat của bài Đáp Ca mà các nhà phụng vụ đã cho cho ngày lễ hôm nay: Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả.

Tất cả những gì chúng ta tin về Mẹ đều quy hướng về đức tin của chúng ta đặt nơi Đức Giêsu, Con của Mẹ, bởi vì, hơn ai hết, Mẹ đã theo sát Đức Giêsu từ khi Ngôi Lời nhập thể trong cung lòng Mẹ cho đến tận chân thập giá. Lời “xin vâng” của Mẹ được lấy mẫu từ lời “xin vâng” của Đấng Vâng Phục, Đấng mà Mẹ hằng dõi bước theo, và liên lỉ bắt chước để trở nên đồng hình đồng dạng với Con của Mẹ trong vâng phục tuyệt đối thánh ý Chúa Cha. Bài đọc một được trích từ sách Công Vụ Tông Đồ đã cho thấy: Khi Chúa về trời, Mẹ vẫn tiếp tục sứ mạng “vâng lời” làm Mẹ của toàn thể chúng sinh, cùng đồng hành với Hội Thánh, chuyên cần cầu nguyện với các môn đệ trong khi chờ đợi Chúa Thánh Thần đến.

Cùng với Mẹ, chúng ta chiêm ngắm các mầu nhiệm của Kinh Mân Côi, chiêm ngắm Mầu Nhiệm Vâng Lời của Đấng Vâng Phục. Trong bài đọc hai, thư gửi tín hữu Galát, thánh Phaolô đã cho thấy: Đấng Vâng Phục đã chấp nhận sinh vào trần gian làm con một người phụ nữ và sống dưới Lề Luật, để chuộc những ai sống dưới Lề Luật, hầu chúng ta nhận được ơn làm nghĩa tử, nghĩa là, đồng thừa kế với Đức Kitô.

Cả cuộc đời Mẹ luôn kết hiệp khăng khít với Đấng Vâng Phục: Mở đầu bằng lời thưa “xin vâng” gián tiếp qua sứ thần để làm Mẹ Thiên Chúa trong Mầu Nhiệm Nhập Thể, và kết thúc bằng lời thưa “xin vâng” trực tiếp với Đấng Vâng Phục để làm Mẹ toàn thể nhân loại trong Mầu Nhiệm Thập Giá. Ước gì khi chiêm ngắm Mầu Nhiệm Vâng Lời của Đấng Vâng Phục qua các mầu nhiệm của Kinh Mân Côi, chúng ta cũng bắt chước Mẹ can đảm thưa “xin vâng”, như lời cuối cùng của bài Tin Mừng hôm nay: Xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói.

Đấng Vâng Phục đã vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết trên thập giá để cứu độ chúng ta. Con đường vâng phục là con đường cứu độ, Đấng Vâng Phục đã đi con đường đó, và Mẹ của Đấng Vâng Phục cũng đã tiếp bước Con của Mẹ, đến lượt chúng ta, nếu chúng ta muốn được cứu độ, chúng ta cũng không có con đường nào khác, ngoài con đường vâng phục. Mẹ được gọi là Đấng Đầy Ân Sủng, Đấng Toàn Phúc, bởi vì, Mẹ hoàn toàn buông mình trong tay Thiên Chúa, như chiếc lá khô hoàn toàn bay theo làn gió Thánh Thần, hoàn toàn để Chúa làm cho Mẹ; còn chúng ta, nếu chúng ta cứ giành làm với Chúa, và không để Chúa làm cho chúng ta, thì đừng trách: sao cuộc đời chúng ta toàn là tai họa. Ước gì chúng ta biết ngoan ngùy như Mẹ, như cục đất sét trong tay người thợ gốm, để chúng ta cũng được như Mẹ, trở thành một kiệt tác tuyệt vời của Chúa. Ước gì được như thế!

Về mục lục

.

ĐỨC MẸ MÂN CÔI VÀ TRUYỀN GIÁO

Lm Giuse Hoàng Kim Toan

Mân côi và truyền giáo tuy cách xa nhau lịch sử của ngày lễ, nhưng gắn liền với nhau về nội dung: Lòng yêu mến Chúa của Mẹ Maria và sứ vụ ra đi đều xuất phát từ Chúa Thánh Thần.

Tình yêu đáp trả tình yêu.

Với Mẹ Maria lòng yêu mến Chúa đã được hun đúc từ trong gia đình. Khi là thai nhi đến khi lớn lên trong gia đình với ơn nuôi dưỡng của cha mẹ là Thánh Gioakim và Anna. Gia đình là môi trường ươm mầm tình yêu, là trường học tình yêu dẫn con người ra khỏi chính mình để gặp gỡ Đấng siêu việt và người khác. Nơi gia đình sum họp cầu nguyện, Chúa Thánh Thần như ngọn lửa giữ đầm ấm, yên vui, và đốt nóng ngọn lửa mến yêu.

Khi Sứ thần Gabriel chào kính Mẹ Maria đã nói lên tác động của Chúa Thánh Thần: “Thánh thần sẽ đến trên người, và quyến năng Ðấng Tối cao trên người rợp bóng” (Lc 1, 35). Tình yêu của Thiên Chúa đặt trong tâm hồn là một năng lực tích cực vừa đón nhận vừa cho đi một cách quảng đại nhất. Mẹ Maria đã lãnh hội từ Thiên Chúa điều trọng đại và trở nên niềm vui cho Mẹ: “Hồn tôi tôn dương Chúa và thần khí tôi nhảy mừng Thiên Chúa, Cứu Chúa của tôi, vì người đã đoái nhìn thân phận mọn hèn tớ nữ của Người. Này từ đây mọi người sẽ khen tôi có phúc” (Lc 1, 46 – 48).

Tình yêu là năng lực khơi nguồn cho hành động và yếu tính của tình yêu là quan tâm, trách nhiệm, kính trọng và hiểu biết. Trong cuộc đời chiêm niệm của Mẹ Maria được tóm tắt lại: “Còn Maria thì bà giữ kỹ mọi điều ấy và hằng suy đi nghĩ lại trong lòng.” (Lc 2, 19)  và hoạt động trong cuộc đời của Mẹ được kể lại: “Maria đon đả ra đi lên miền sơn cước, đến một thành xứ Yuđa” (Lc 1, 49). Sự kiên vững khi đứng dưới chân Thánh Giá của Con (Ga 19, 25).

Niềm vui truyền giáo.

Niềm vui đích thực luôn là niềm vui xuất phát từ Thiên Chúa. Trong niềm vui, Chúa đã dựng nên con người để chia sẻ niềm vui với Chúa. Trong sa ngã con người đánh mất niềm vui ở với Chúa, Chúa đã đi tìm con người để sống lại trong niềm vui. Niềm vui được trao ban và con người khiêm nhường đón nhận. Mẹ Maria, sống trong niềm vui của người bé nhỏ thuộc về Thiên Chúa để luôn thưa tiếng “Xin vâng”.

Niềm vui thúc đẩy ra đi đến với người khác. Niềm vui là chính Chúa cư ngụ trong lòng Mẹ Maria, niềm vui của ngày đón nhận, niềm vui của ngày vội vã lên đường. Mẹ mang niềm vui đến cho anh chị em mình. Không có niềm vui, truyền giáo chỉ là sứ mệnh buồn chán.

Tông huấn Niềm Vui Tin Mừng, số 288:

“Có một “kiểu” Maria trong hoạt động truyền giáo của Hội Thánh … Ðức Mẹ Maria biết làm thế nào để nhận ra bước chân của Thần Khí Thiên Chúa trong những biến cố lớn và ngay cả trong những biến cố dường như không thể nhận thấy được. Ðó là chiêm niệm về mầu nhiệm của Thiên Chúa trong thế gian, trong lịch sử và trong đời sống hàng ngày của mỗi người và mọi người. Chính Mẹ là người phụ nữ cầu nguyện và làm việc ở Nadareth, và cũng là Ðức Mẹ Giúp Ðỡ, một người “vội vã” rời làng mình để đi giúp đỡ người khác (Lc 1, 39). Ðộng năng này của công lý và sự dịu dàng, chiêm niệm cùng đi đến với những người khác, là những gì làm cho Mẹ trở nên một mô hình cho việc truyền giáo của Hội Thánh. Chúng ta hãy cầu xin Mẹ để qua lời cầu nguyện từ mẫu của Mẹ, Mẹ giúp cho Hội Thánh trở nên một nhà cho nhiều người, một người mẹ cho tất cả các dân tộc, và làm cho có thể phát sinh một thế giới mới. Chính Ðấng Phục Sinh đã nói với chúng ta, bằng một quyền năng, đổ đầy chúng ta với lòng tin tưởng và niềm hy vọng không gì có thể lay chuyển nổi: “Này, Ta làm mọi sự ra mới” (Kh 21, 5).

Lạy Ngôi Sao của Tân Phúc Âm hóa,

xin giúp chúng con tỏa sáng qua việc làm chứng nhân của sự hiệp thông,

của phục vụ, của đức tin nhiệt thành và quảng đại,

của công lý và tình yêu dành cho người nghèo,

để cho niềm vui của Tin Mừng

có thể đi đến tận cùng của trái đất

và không có ngoại vi nào mà không có ánh sáng của nó.”

Về mục lục

.

TÌNH MẸ THẬT TUYỆT VỜI

Jos Tạ duy Tuyền

Nói đến tình mẫu tử là chạm đến nơi sâu thẳm nhất trong trái tim mỗi người. Một tình yêu thật thiêng liêng và thật tuyệt vời. Mẹ sinh con ra, nuôi con trưởng thành. Mẹ sẵn sàng hy sinh cả tính mạng mình để con hạnh phúc. Mẹ thường sẵn sàng hy sinh nhiều thứ vì con cái (thời gian, tiền bạc, sức khỏe, tuổi trẻ… ) và cũng tự hào rằng đã trao cho con những điều đó. Đượcsống trong tình mẹ thì ta mới hiểu hết được ý nghĩa của tình yêu không điều kiện và biết rằng không phải lúc nào yêu thương cũng cần đáp trả.

Tại Hà Nam, mọi người đã chứng kiến một mẹ không màng đến sự nguy hiểm của bản thân, cố gắng nén sự đau đớn khi bị ngọn lửa thiêu đốt, ôm chặt lấy con trai, lấy thân mình che chắn cho con trong đám cháy.

Ngày xảy ra sự việc, cô Dương dậy rất sớm. Sau khi đánh thức con gái, cô vào bếp chuẩn bị bữa sáng. Đang dở tay, cô đột nhiên nghe thấy có người dưới tầng hô to: “Cháy rồi!”. Hoảng sợ, cô Dương kéo luôn cô con gái đã thức dậy chạy ra ngoài. Sau khi con gái đã an toàn, cô Dương quyết định chạy ngược trở lại tầng 5 để cứu con trai.

Thế nhưng khi đánh thức được con trai và chuẩn bị chạy ra ngoài, lửa đã bốc lên dữ dội, chặn đứng lối thoát của hai mẹ con.

Rơi vào đường cùng, cô Dương không thể làm gì khác, ôm chặt lấy con trai, dùng thân thể của mình như lá chắn, chắn những lưỡi lửa đang liếm vào cơ thể con trai. Lúc này, biết con trai vừa đau vừa sợ, cô Dương cố nén sự đau đớn khi bị bỏng toàn thân, dỗ dành con trai, trấn an cậu bé rằng “Đừng sợ! Mẹ ở đây rồi!”.

Khi các nhân viên cứu hỏa đến nơi, đem hai mẹ con cứu ra ngoài, cô Dương đã bị bỏng nặng. Con trai bỏng nhẹ. Rất may cả hai mẹ con đều sống sót.

Tháng Mân Côi, Giáo hội mời gọi chúng ta hướng về Mẹ Maria là Mẹ của Chúa Giê-su cũng là mẹ của chúng ta. Xưa bên cây thập giá Chúa đã trao phó thánh Gioan cho Mẹ. Qua Gioan, Mẹ Maria đã nhận làm mẹ của cả nhân loại. Từ nay Mẹ là mẹ của từng người chúng ta. Từ nay Mẹ sẽ bao bọc chúng ta như mẹ đã từng bao bọc hài nhi Giê-su. Từ nay Mẹ Maria sẽ chăm sóc chúng ta như xưa đã chăm sóc cho Chúa Giê-su con Mẹ. Từ nay Mẹ Maria sẽ đứng bên cuộc đời chúng ta như Mẹ đã đứng kề bên thánh giá Chúa. Từ nay cái đau của chúng ta cũng là nỗi đau của Mẹ. Vì tình mẹ mãi mãi là thế. Hết mình vì con. Chấp nhận khổ vì con. Một tình yêu quên cả chính mình để hết lòng chăm sóc đoàn con như tình mẹ trần thế mà ca dao đã từng nói: “Đêm mùa thu mẹ ru con ngủ – Năm canh dài thức trọn năm canh”.

Mẹ Maria cũng đang nói với chúng ta: hãy yên tâm, ở bên Mẹ con sẽ quên hết mọi ưu phiền. Hãy phó thác nơi Mẹ. Có Mẹ mọi sự dữ sẽ bị đẩy lùi. Mọi khó khăn sẽ tan biến. Lịch sử đã từng chứng minh nhiều lần Giáo hội rơi vào khủng hoảng tưởng chừng như sẽ bị nghiền nát trước sự dữ. Thế mà, khi con cái phó thác nơi Mẹ thì bình an đã trở về, sóng gió cũng qua đi.

Giáo hội không bao giờ quên ngày 7-10-1571. Khi mà vua Hồi Giáo mang đại quân hướng về La Mã và thề hứa sẽ biến đền thờ Thánh Phêrô thành một “chuồng ngựa”. Đạo binh Công giáo ít ỏi với vũ khí thô sơ ra nghênh chiến trong khi ở hậu phương giáo dân lần chuỗi Mân Côi cầu xin với Đức Mẹ. Nhưng đạo quân Hồi giáo đã không thể tiến tới thành Roma. Một cơn giông tại vịnh Lepant, đã quật ngã tất cả đạo quân chìm sâu dưới biển. Mẹ Maria đã chặn đứng sức tiến vũ bão của đạo quân Hồi giáo. Và để ghi ơn Đức Mẹ, Đức Giáo Hoàng Piô V đã thiết lập lễ kính Đức Mẹ Mân Côi vào ngày 07/10 hằng năm.

Cuộc đời hôm nay vẫn còn đó những khó nguy, vẫn còn đó sức mạnh của sự dữ khiến chúng ta cảm thấy bất lực và sợ hãi. Hãy phó thác cho Mẹ. Hãy cầm lấy vũ khí chiến đấu là tràng chuỗi Mân Côi để phó thác nơi Mẹ. Chắc chắc Mẹ có dư khả năng thay đổi tình thế cho chúng ta, vì Mẹ là Mẹ Thiên Chúa quyền năng. Ước gì chúng ta luôn trân trọng tình mẹ, luôn gắn bó với mẹ, luôn cậy dựa vào mẹ để nhờ Mẹ và qua Mẹ chúng ta lãnh nhận được muôn vàn ơn lành hồn xác của Chúa. Và chắc chắn khi đó chúng ta cũng được nghe câu nói thật thân thương của Mẹ: “Mẹ sẽ luôn ở bên con đừng lo nhé con của Mẹ”. Amen

Về mục lục

.

MỪNG VUI LÊN

Bông hồng nhỏ

Cuộc sống thật tươi đẹp! Hãy mừng vui lên vì ta được sống và được làm con của Chúa. Mỗi ngày, nếu được nghe ai đó khích lệ: “Hãy mừng vui lên!” thì lòng ta sẽ đầy phấn khởi và hân hoan. Hôm nay, khi chăm chú đọc trình thuật Truyền Tin theo Tin Mừng Luca, lòng ta cũng vui mừng khôn xiết trước lời “xin vâng” của Mẹ Maria. Noi gương Mẹ, ta cũng đáp lời xin vâng với Thiên Chúa mỗi ngày.

Cuộc sống của Mẹ Maria trôi qua trong tiếng kinh nguyện cầu thấm đẫm ân sủng của Chúa. Mỗi ngày, Mẹ đều khát khao được sống trọn vẹn cho Thiên Chúa. Điều đó càng được diễn tả rõ ràng và xác quyết hơn qua việc Mẹ đáp lời “xin vâng” trong biến cố Truyền Tin hôm nay. Trước lời chào của sứ thần, thoạt đầu, Mẹ rất bối rối và sợ hãi. Mẹ không hiểu lời chào “Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà” (Lc 1, 28), có nghĩa gì. Đó là phản ứng dễ hiểu. Nếu là ta, mỗi ngày ta có chuẩn bị tâm thế để sẵn sàng lắng nghe Lời Thiên Chúa phán, Lời sẽ dành riêng cho ta không? Mẹ Maria đã lắng nghe tất cả những lời Thiên Chúa phán qua miệng sứ thần và Mẹ bày tỏ nỗi băn khoăn của mình. Lời Thiên Chúa không phải lúc nào ta cũng có thể hiểu và phải nhờ ân sủng cùng sự soi dẫn của Chúa Thánh Linh, ta mới từng ngày hiểu hơn một chút. Hãy cầu nguyện với Thiên Chúa để Ngài ban cho ta lòng khao khát lắng nghe và thực hành Lời Chúa như Mẹ Maria.

Nhờ chăm chú lắng nghe Lời Chúa, Mẹ Maria đã khám phá ra ơn gọi của mình. Từng ngày Mẹ đón nhận thánh ý Thiên Chúa trong sự vâng phục của đức tin và lòng yêu mến tha thiết. Lời “xin vâng” của Mẹ được trải dài qua từng ngày sống, nhất là qua những biến cố gắn liền với cuộc đời của Chúa Giêsu, con của Mẹ: Từ biến cố Truyền Tin, sinh con trong hang đá Bêlem đến việc đưa con trốn qua Aicập, cùng con sống ẩn dật suốt ba mươi năm trường và cuối cùng là lời “xin vâng” đầy thử thách khi đứng dưới chân thập giá. Có ai đã tận hiến cho Thiên Chúa trong cuộc chọn lựa Thiên Chúa cách chín chắn cũng như bằng một sự đáp trả tình thương quyết liệt như Mẹ đã nêu gương? Có ai đã từng trải qua kinh nghiệm đứng dưới chân thập giá như Mẹ và có thể thưa tiếng “xin vâng” trọn vẹn như thế? Mỗi ngày, ta hãy chạy đến với Mẹ để nhờ Mẹ dẫn ta đến với Chúa Giêsu. Thật tuyệt vời nếu ta cũng khám phá ra ơn gọi của mình qua việc noi gương Mẹ sống vâng phục thánh ý Thiên Chúa.

Khi suy niệm về hành trình đáp trả lời “xin vâng” của Mẹ, ta thấy sáng lên một niềm hy vọng trong ta. Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã nhắn nhủ ta qua Tông thư gửi tất cả những người tận hiến thuộc các Dòng Tu và Tu Hội Đời nhân dịp năm Thánh Mẫu rằng: “Chúng ta hãy học với Mẹ về ơn gọi của mình”. Việc lần hạt Mân côi là cách hữu hiệu để ta có thể suy niệm về hành trình đáp trả lời “xin vâng” của Mẹ, đặc biệt hơn là lời “xin vâng” tuyệt vời của Chúa Giêsu, Đấng đã tự thánh hiến chính mình cho nhân loại. Để nhờ Người, nhân loại cũng được thánh hiến trong chân lý (x. Ga 17, 19).

Lạy Chúa Giêsu! Cảm tạ Chúa đã thánh hiến chính mình vì con. Cảm tạ Chúa đã gửi gắm con cho Mẹ Maria, để nhờ Mẹ, con được đến với Chúa nhiều hơn. Xin ban ơn cho con mỗi ngày biết theo gương sáng của Mẹ mà đáp lời xin vâng trước thánh ý của Thiên Chúa, để cùng với Mẹ, con khám phá ra ơn gọi mà Chúa đã dành cho con. Ước chi mỗi ngày con có thể mừng vui lên trước lời mời gọi mà Chúa dành cho con. Amen.

Về mục lục

.

VIỆC ẤY SẼ XẢY RA THẾ NÀO?

Anna Cỏ may

Việc ấy sẽ xảy ra thế nào? Đây là câu hỏi của Mẹ dẫn đến lời “xin vâng” trọn vẹn Mẹ dành cho Thiên Chúa. Lời “xin vâng”, Mẹ đã thực hiện trong cuộc đời dệt nên Mầu nhiệm Mân Côi. Ngày nay, Hội Thánh không ngừng nối tiếp và kêu gọi các tín hữu thực hiện lời nhắn nhủ của Mẹ: “Các con hãy lần chuỗi Mân Côi hằng ngày!”.

Việc lần hạt Mân Côi là việc đạo đức được Mẹ Maria yêu thích, là con đường sống đời Tin Mừng bình dân hữu hiệu và sâu sắc. Khi lần hạt Mân Côi là khi chúng ta suy gẫm các sự kiện hay biến cố đã xảy ra trong cuộc đời Chúa Giêsu và Mẹ Maria. Ngoài ra, chúng ta có thể giáp mặt với cuộc sống thường nhật của chúng ta về niềm vui, nỗi buồn, những câu chuyện vặt, những thành công hay thất bại. Có lúc, chúng ta đã thốt lên: “Việc này đã xảy ra thế nào?”, mà chúng ta không hay biết. Có khi chúng ta không hiểu vì sao mình đã trải qua được những sóng gió của cuộc sống. Nhưng khi cùng với Mẹ ngụp lặn trong tràng chuỗi Mân Côi, chúng ta có thể nhận ra được câu trả lời với Mẹ: “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Tối Cao sẽ tỏa bóng trên bà” (Lc 1,35). Tuy nhiên, với cuộc sống rộn ràng làm sao chúng ta cùng với Mẹ lần hạt Mân Côi? Vâng, cuộc sống luôn nhộn nhịp và rộn ràng, đó là lẽ tự nhiên. Nhưng chính Thiên Chúa đã ban cho chúng ta làm chủ cuộc sống ở trần gian này. Do đó, cuộc sống có rộn ràng hay không là do chính chúng ta quyết định. Việc lần hạt Mân Côi thực hiện hay không là do chúng ta sắp xếp. Nếu một người thật sự có lòng khao khát muốn thực hiện điều gì đó, chắc hẳn người ấy sẽ tìm thời gian để thực hiện.

Chúng ta thường thấy những cụ ông và cụ bà trên tay hay cầm tràng hạt. Các ngài đã tìm được giá trị của việc lần hạt, tìm được niềm vui và hạnh phúc. Từ cái thấy nơi cụ ông và cụ bà, chúng ta dễ rơi vào lối suy nghĩ và cho rằng việc lần hạt dành cho các cụ ông, cụ bà là hợp. Không phải vậy. Mẹ Maria kêu gọi tất cả các con cái của Mẹ lần hạt Mân côi. Vì lần hạt Mân Côi đem lại ơn ích cho mọi người. Thánh Louis de Monfort đã viết: “Những ai yêu mến đọc kinh Mân Côi là lời Thiên Thần, thì đó là dấu hiệu đặc biệt của ơn cứu độ”. Như vậy có thể nói việc lần hạt Mân Côi là một thái độ cùng với Mẹ đáp lời với Thiên Chúa: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Người thực hiện cho tôi như lời sứ thần nói” (Lc 1, 38), và sẵn sàng đón nhận thánh ý Chúa cùng đón nhận ơn cứu độ trong từng ngày sống.

Lạy Mẹ Mân Côi! Cùng với Mẹ, con muốn sống Mầu Nhiệm Mân Côi hằng ngày, hầu giúp con nhận ra Chúa từ nhân không ngừng hiện diện trong cuộc đời con qua mỗi ngày. Để nhờ đó, con đạt tới ơn cứu độ Chúa dành cho con. Amen.

Về mục lục

.

MẸ MÂN CÔI: NGƯỜI DẪN LỐI VỀ TRỜI

Lm. Giuse Nguyễn Văn Nghĩa

Nói đến cha thánh Gioan Maria Vianey, hẳn chúng ta ít nhiều nghe kể về một chuyện như giai thoại của vị linh mục ngày đầu về nhận xứ. Vì không biết đường đến nhà thờ, cha Vianey bèn hỏi một em bé: Bé ơi, chỉ cho cha con đường đến Nhà Thờ xứ này đi, rồi cha sẽ chỉ cho bé con đường về trời. Em bé đáp ngay: Xạo quá ông cha ơi, con đường đến nhà thờ mà ông còn chưa biết thì đường về trời ông làm sao biết được.

Cậu nhóc xem ra có lý lắm chứ. Con đường về trời quá xa xôi, thậm chí có khi là xa vời vợi thì làm sao biết được. Không ai có thể lên trời nếu không phải là người đã từ trời xuống hay là đã thực sự đến đích nghĩa là đã về trời. Trong niềm tin, chúng ta khẳng định rằng một người trong nhân loại đã thực sự về trời cách trọn hảo chính là Mẹ Maria, Mẹ Đấng Cứu độ cũng là Mẹ của chúng ta. Bước chân của Mẹ đã đến đích là Nước Trời vì Mẹ là người đã dõi theo chân Giêsu, Con của Mẹ cách chính xác nhất.

Đã về trời với Người Con dấu yêu, Giêsu, nhưng tấm lòng của Mẹ vẫn mãi canh cánh với đoàn con nhân loại đang còn lữ thứ là những người con mà Mẹ đã chính thức đón nhận khi đứng dưới chân thập giá năm xưa (x.Ga 19,26-27). Để dẫn đưa bước chân đoàn con nhân loại thẳng hướng về trời, thì Mẹ đã thương trao tặng một cẩm nang “chỉ thiên” đó là tràng chuỗi mân côi. Tràng chuỗi mân côi với các mầu nhiệm vui, thương, mừng và gần đây Đức cố giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã thêm năm sụ sáng chính là những điểm mốc trên quảng đường Mẹ đã dõi theo Giêsu để về trời hưởng hạnh phúc viên mãn.

Cuộc đời là một chuyến đi. Kiếp người là một cuộc lữ hành. Nói đến chuyện lữ hành, chuyện đi lại, người ta liên tưởng đến chuyện giao thông. Người dân nước Việt, đặc biệt tại các thành phố lớn đã phần nào chứng nghiệm sự vất vả và lộn xộn của việc giao thông hiện nay. Ngoài một vài nguyên nhân dễ thấy như hệ thống hạ tầng là đường xá, cầu cống nhỏ hẹp, hư hỏng…hay các nguyên nhân nằm trong tâm thức người tham gia giao thông đó là thiếu tôn trọng kẻ khác, đặt lợi ích của mình lên trên hết…thì người ta cũng phải nhìn nhận sự thật này, đó là luật lệ giao thông của chúng ta còn bất cập, các quy hoạch làm đường, cách thế phân luồng, những bảng biểu chỉ dẫn giao thông…còn thiếu tính khoa học, hợp lý và đồng bộ, nghĩa là việc hướng dẫn giao thông ở tầm vĩ mô còn bị hạn chế. Ngay tại các nước tiến tiến, dù đã có những bảng biển hướng dẫn cụ thể, rõ ràng với chữ, số lớn dễ đọc dễ thấy, thế mà vẫn có người lạc lối, lầm đường. Dĩ nhiên sự thường, đó là những người say sưa hoặc bất cẩn, cũng có thể là những người bị hạn chế khả năng nhìn do tuổi tác hay bệnh tật…

“Trên con đường về quê, mà vắng bóng Mẹ, con biết cậy vào ai, biết nương nhờ ai?” Một ca từ kính Mẹ Maria đã từng bị nhận định là sai thần học, nay đã được đổi thành: “Trên con đường về quê, cùng đi với Mẹ…”. Cùng đi với Mẹ, đúng hơn là được Mẹ cùng đi thì ta không sợ lạc lối, lầm đường. Tràng chuỗi mân côi không nguyên chỉ là cuốn cẩm nang hướng dẫn đường về trời mà Mẹ trao cho chúng ta như một vật hay một cuốn sách nhưng đó là một cách thế vừa dịu dàng mà hiệu quả để về trời, vì Mẹ Maria đang cùng chúng ta bước đi.

Những lần Mẹ hiện ra gần đây như ở Fatima, khi các trẻ bé Gianxinta, Phanxiô và Luxia lần chuỗi thì các em đã thấy Mẹ cùng đọc kinh Lạy Cha và Kinh Sáng Danh và khi các em đọc các kinh Kính Mừng thì Mẹ im lặng, lắng nghe. Khi chúng ta chào: “Kính Mừng Maria đầy ơn phúc…”, thì Mẹ hiện diện với chúng ta. Có người mẹ nào khi con cái chào kính mà lại tránh mặt làm ngơ! Và khi chúng ta thực tâm và chuyên chăm xin Mẹ “cầu cho chúng con là kẻ có tội, khi này và trong giờ lâm tử” thì chắc chắn Mẹ phải nhậm lời.

Chuyện lạc lối hay lầm đường của hành trình làm người là chuyện không hiếm, thậm chí là nhan nhãn vì “nhân bất thập toàn” và “đa thọ thì đa nhục”, tuổi đời càng cao thì lầm lỗi càng nhiều. Tháng mân côi lại về, đặc biệt trong ngày kính Lễ Mẹ mân côi, chúng ta thành tâm dâng lên Mẹ tâm tình cảm mến tri ân, vì món quà vô giá Mẹ đã trao tặng là tràng chuỗi mân côi, một phương thế tuyệt hảo dẫn lối chúng ta về trời. Các nhà tu đức không chỉ ví von tràng chuỗi mân côi là cuốn Tin mừng tóm gọn mà còn xác nhận rằng tràng chuỗi mân côi là cuốn Tin mừng cho mọi người, mọi hoàn cảnh. Trẻ bé cũng có thể thân thưa: Kính mừng Maria..Người già cũng có thể cầu: Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời…Người dân dã, ít học cần lần chuỗi mân côi hay vị bác học như Louis Pasteur cũng cần lần chuỗi hạt để biết cách thế về trời.

Là Kitô hữu Công Giáo, có thể nói rằng không một ai là không yêu mến, tôn kính Mẹ Maria. Lòng tôn kính, mến yêu Mẹ đích thực như lời dạy của Hội Thánh “phải thúc đẩy chúng ta lấy tình con thảo yêu mến Mẹ chúng ta và noi gương các nhân đức của Mẹ” (GH 67). Một trong những cách thế yêu mến Mẹ và noi gương các nhân đức của Mẹ đẹp lòng Mẹ nhất đó là lần chuỗi mân côi. Khi lần chuỗi mân côi chúng ta hãy sốt sắng suy ngắm các mầu nhiệm mà Mẹ đã dõi bước theo chân Chúa Giêsu năm xưa và hãy nhớ rằng Mẹ cũng đang song hành với chúng ta.

Một thực tiển trong Giáo Hội Công Giáo đó là các vị quyền cao chức trọng mấy đi nữa, các vị uyên bác thần học thâm sâu mấy đi nữa thì đến khi tuổi đà xế bóng, dường như luôn “kè kè” tràng chuỗi mân côi bên mình. Tín hữu Công Giáo lại có thói quen đạo đức rất tốt là thường đặt vào tay những người quá cố tràng chuỗi mân côi. Trên con đường về quê, cùng đi với Mẹ, con luôn vững tin, con luôn an bình…

Về mục lục

.

LỄ ĐỨC MẸ MÂN CÔI

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

Bước vào tháng Mười, tháng Mân Côi, hình ảnh Đức Mẹ Mân Côi, một tay bồng Chúa Giêsu Hài Ðồng, còn tay kia thì trao tràng chuỗi Mân Côi cho thánh Ðaminh. Hình ảnh ý nghĩa này dìu chúng ta về với Đức Maria đầy ơn phúc, Mẹ Thiên Chúa và là Mẹ chúng ta.

1. Đức Maria đầy ơn phúc

Phụng vụ Lời Chúa hôm nay, dựa trên trang Tin Mừng (Lc 1,26-38) dìu ta về với “Đức Maria đầy ơn phúc”. Mẹ có phúc trước hết là vì Mẹ đã đón nhận hồng phúc khi thưa “xin vâng”. Mẹ có phúc vì Mẹ có Thiên Chúa ở cùng. Mẹ có phúc vì Mẹ đã cưu mang, sinh hạ, nuôi dưỡng và làm Mẹ Chúa Giêsu là Quả Phúc lòng Mẹ. Phúc của Mẹ thật cao với khôn sánh, nên Giáo hội không ngớt lời lặp đi lặp lại lời mừng chúc “Kính mừng Maria đầy ơn phúc” để tôn vinh Mẹ. Nếu yêu và được yêu là những điều hạnh phúc nhất trong đời, thì Đức Maria rất hạnh phúc khi được Thiên Chúa yêu thương tuyển chọn và chính Mẹ cũng đầu tư vốn liếng cuộc đời, biết dành trọn vẹn tình yêu thương của mình cho Thiên Chúa.

Mẹ được đầy ơn phúc, Mẹ cũng muốn cho con cái mình hạnh phúc, vì mẹ nào mẹ chẳng thương con. Mẹ tìm mọi phương thế để chúng ta được hạnh phúc. Một trong những phương thế ấy là hiện ra dạy chúng ta đọc Kinh Kính Mừng, để nhờ chiêm ngắm và suy niệm về cuộc đời của Chúa, mà yêu mến Chúa và theo Chúa mỗi ngày một trung thành hơn hầu đạt tới cõi trời vinh phúc.

Truyền khẩu rằng, trước thế kỷ XII, chưa có Kinh Kính Mừng. Các tín hữu với lòng mến Mẹ đã hái hoa hồng kết thành triều thiên dâng kính Mẹ, miệng ngâm nga mừng hát Thánh Thi. Có anh lái buôn vì lòng sùng kính Đức Mẹ, anh muốn hái hoa dâng Mẹ, nhưng vì công việc làm ăn không cho phép anh thực hiện, anh liền nghĩ ra một cách làm bù, thay vì hái hoa dâng Mẹ, anh đã đọc những lời của sứ thần Gabriel trong ngày Truyền Tin vì nghĩ rằng mỗi lần anh đọc những lời ấy cũng có giá trị như những bông hồng dâng lên Mẹ vậy. Sáng kiến ấy được nhiều người thực hành theo. Đó là gốc tích kinh Kính Mừng hay kinh Mân Côi.

Khởi đi từ lời của sứ thần Gabriel chào kính Đức Maria: “Kính mừng Maria đầy ơn phúc (Lc 1,28), và lời xác nhận của bà Êlisabet : ” Em thật có phúc hơn mọi người nữ, vì Đấng em cưu mang thật diễm phúc”, Giáo hội đã dùng để chúc khen Mẹ. Đồng thời, thêm vào lời cầu khẩn xin Mẹ thương nâng đỡ phù trì “Thánh Maria ĐứcMẹ Chúa Trời… và trong giờ lâm tử”.

2. Chuỗi Ngọc Mân Côi

Tại sao tràng hạt lại gồm năm ngắm ?

Không biết tràng hạt phát xuất từ tôn giáo nào, vì không chỉ có Công Giáo có, mà cả một số tôn giáo khác nữa. Tuy nhiên, con số năm ngắm tương ứng với năm biến cố lớn trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa: Truyền Tin, Giáng Sinh, Phục Sinh, Thăng Thiên, Mẹ Lên Trời.

Tại sao lại có tràng hạt mười lăm ngắm ?

Thánh Vinh Sơn Ferrier Dòng Đaminh (1350-1419) đã soạn ra ngắm Đàng Thánh Giá thứ 15 để bổ túc cho 14 chặng Đàng Thánh Gía, vì ơn cứu độ của con người không kết thúc một cách bi đát ở nấm mồ, thì mười lăm ngắm khi đọc kinh Mân Côi diễn tả niềm vui này. Bởi vì bản chất của kinh Mân Côi nói lên niềm vui ơn cứu độ.

Tại sao lại có ba mùa Vui – Thương – Mừng?

Cách chia này do Alain de la Roche (1428-1475) và được đức Pio V chấp nhận và cho công bố ngày 17-9-1569. Niềm vui ơn cứu độ do Đức Maria khai mào từ lúc Ngôi Lời nhập thể (Vui) ; Tử Nạn (Thương) ; đến sống lại vinh quang (Mừng).

Ngày 16/10/2002 II trong Tông Thư gởi các tín hữu về “Mầu Nhiệm Rất Thánh Mân Côi” Thánh Giáo hoàng Gioan Phao-lô II thêm vào Năm Sự Sáng, nhằm suy niệm năm biến cố lớn trong chương trình cứu chuộc loài người.

Tại sao đọc 150 kinh kính mừng?

Từ trước Công Đồng Vat.II chỉ có hàng giáo sĩ mới đọc Kinh Phụng Vụ gồm 150 Thánh vịnh, giáo dân không được tham dự giờ kinh này. Mà ta biết mỗi câu Tv đều nhắc đến một biến cố cứu độ trong lịch sử. Nên đọc và suy gẫm hết 150 Tv thì cũng có nghĩa là đọc và suy gẫm toàn bộ Thánh Kinh. Vậy người giáo dân không có điều kiện đọc Kinh Phụng Vụ, thì người ta đọc 150 kinh Kính Mừng để nói: Niềm vui ơn cứu độ.

3. Ơn phúc bởi đọc Kinh Kính Mừng

Vì muốn con cái mình hạnh phúc, nên mỗi lần hiện ra là một lần nhắn nhủ : “Hãy năng lần hạt Mân Côi”. Làm theo lời dặn dò của Mẹ, Hội Thánh đã thoát nhiều cơn giông tố hiểm nguy xác hồn, phá tan được bao bè rối, mang lại bình an trong tâm hồn. Vậy, hãy biến đời mình thánh chuỗi Mân Côi.

Đời con một chuỗi Mân Côi.

Hạt thương hạt sáng hạt vui hạt mừng.

Ngày đêm nguyện gẫm không ngừng.

Như cây nến cháy nhỏ từng lời kinh.

Thế thì, dù bận đến đâu cũng đừng bỏ lễ Chúa Nhật và lễ Trọng buộc. Dù mệt đến đâu cũng đừng bỏ đọc Kinh Kính Mừng, bởi “Mẹ Maria chúc phúc cho những ai đọc Kinh Kính Mừng” (St Bênađô).

Nhiều bạn trẻ cho rằng : Thời buổi khoa học, ai còn tụng niệm như mấy ông già bà cả nữa. Không đâu, Louis Pasteur, Giám Đốc Viện nghiên cứu vi trùng học quốc tế, Giáo sư chuyên khoa Đại Học hoá học và sinh vật học cho chúng ta kinh nghiệm : động lực để nghiên cứu khoa học lại là Kinh Kính Mừng. Ông lần hạt khi đi trên Métro, nam sinh nữ tú chê ông quê mùa, mà không hay biết ông là người thầy của mình.

Thế giới ngày hôm nay tục hóa, con người sống như thể không có Thiên Chúa. Nếu bị ma quỉ cám dỗ, sự xấu, người xấu lôi kéo, hãy đọc Kinh Kính Mừng, vì: “Kinh Kính Mừng làm cho Quỉ Dữ trốn chạy, Hỏa Ngục run sợ” (Lời thánh Anphongsô). Nếu con cái hư đốn, chồng không trung thủy, vợ bất trung thành, hãy đọc Kinh Kính Mừng: “Nhờ Kinh Kính Mừng, biết bao tội nhân bỏ đường tội lỗi, bao linh hồn đã tiến cao trên đường trọn lành. Biết bao người được ơn chết lành và hưởng phúc Thiên đàng”.

Nhờ lời chuyển cầu của Đức Mẹ Mân Côi, xin cho mỗi người chúng ta, cách riêng trong tháng này, cũng biết yêu mến tràng hạt Mân Côi:

Gửi em một chục Mân Côi

Để em sớm tối học lời cầu kinh

Mẹ trên cao sẽ thương tình

Cho em hạnh phúc, gia đình an vui.

Đức Mẹ Phùng Khoang, cầu cho chúng con. Amen.

Về mục lục

.

NỮ VƯƠNG TRUYỀN PHÉP RẤT THÁNH MÂN CÔI

JM. Lam Thy

Cuối Kinh cầu Đức Bà có câu: “Nữ Vương truyền phép rất thánh Mân Côi”. Câu kinh này cho thấy chính Đức Nữ Vương Maria Mẹ Thiên Chúa đã truyền ban kinh rất thánh Mân Côi. Cụ thể là năm 1214, Đức Mẹ đã hiện ra ban tràng chuỗi Mân Côi cho Thánh Đa Minh (tổ phụ Dòng Anh Em Thuyết Giáo) để chống lại bè rối Albigense và kêu gọi người tội lỗi ăn năn hối cải. Rồi liên tiếp những lần hiện ra tại Fatima, Lộ Đức, Mễ Du, Kibeho…, hoặc như tại La Vang, Tà-pao VN…, Đức Mẹ luôn luôn nhắc nhở, thậm chí còn tha thiết van nài con cái Mẹ hãy thực hiện: ”1- Ăn năn đền tội, cải thiện đời sống; 2- Tôn sùng Trái Tim vẹn sạch Ðức Mẹ; 3- Lần chuỗi Mân Côi” (3 mệnh lệnh Fatima), nhằm để cứu các linh hồn khỏi lửa luyện ngục và cầu cho hòa bình thế giới. Đó quả thực là những bằng chứng nói lên giá trị siêu việt của Kinh Mân Côi.

Cũng vì tính cách trọng đại và thật cấp thiết của Kinh Mân Côi đối với Giáo hội trong bối cảnh lịch sử thế giới nhiễu nhương hiện đại, nên ngày 16/10/2002, Thánh Giáo hoàng Gio-an Phao-lô II đã ban hành Tông thư “Kinh Mân Côi Đức Trinh Nữ Maria – Rosarium Virginis Mariæ”. Ngay ở phần Dẫn nhập (số 1), Tông thư đã xác định tầm quan trọng của Kinh Mân Côi: “Kinh Mân Côi kính Đức Trinh Nữ Maria, dần dần được hình thành trong Ngàn năm thứ hai dưới sự hướng dẫn của Thánh Thần Thiên Chúa, là một lời kinh được vô vàn các vị thánh yêu thích và được Huấn quyền khuyến khích. Đơn sơ nhưng sâu sắc, lời kinh này vẫn là một lời kinh có ý nghĩa lớn lao vào buổi hừng đông của Ngàn năm thứ ba này, vì mang lại hoa quả thánh thiện… Với Kinh Mân Côi, Dân Ki-tô giáo theo học tại ngôi trường của Đức Maria và được dẫn đến chiêm ngưỡng vẻ đẹp trên dung nhan của Đức Ki-tô và kinh nghiệm chiều sâu thẳm tình yêu của Người. Qua Kinh Mân Côi, các tín hữu lãnh nhận vô vàn ơn thiêng, hầu như qua chính đôi tay của Mẹ Đấng Cứu Thế.”

Nói “Dân Ki-tô giáo theo học tại ngôi trường của Đức Maria” tức là muốn nói đến Đức Maria là nhà giáo dục. Đúng như Hiến chế “Tín Lý về Giáo Hội – Lumen Gentium” (số 62) đã khẳng định: “Ngài đã sinh chính Con Chúa Cha nơi trần gian, mà không hề biết đến người nam, nhưng được Chúa Thánh Thần bao phủ. Như một Eva mới, Ngài đã đặt niềm tin vào sứ giả của Thiên Chúa, chứ không đặt vào con rắn xưa, một niềm tin không bị một nghi ngờ nào làm phai nhạt. Nhưng Người Con mà Ngài đã sinh ra, Thiên Chúa đã đặt làm Trưởng Tử trong nhiều anh em (Rm 8, 29), nghĩa là các tín hữu, mà Ngài cộng tác vào việc sinh hạ và giáo dục với tình thương của một người mẹ.” Quả nhiên Đức Mẹ Mân Côi là nhà Giáo Dục mẫu mực tuyệt thế trong chương trình Cứu Độ của Thiên Chúa dành cho loài người.

Vì thế, trong Tông thư trên (số 21), Thánh GH Gio-an Phao-lô II còn gọi Kinh Mân Côi là “Mầu nhiệm của các mầu nhiệm” và bổ sung thêm 5 mầu nhiệm Ánh Sáng, nâng tổng số lên thành 20 mầu nhiệm, gồm: *5 mầu nhiệm Nhập Thể (NĂM SỰ VUI); *5 mầu nhiệm Sứ Vụ (NĂM SỰ SÁNG); *5 mầu nhiệm Thương Khó (NĂM SỰ THƯƠNG); *5 mầu nhiệm Phục Sinh (NĂM SỰ MỪNG). Quả thực, nói hay viết về mầu nhiệm Kinh Mân Côi cùng với hiệu lực cầu nguyện bằng Kinh Mân Côi thì không bút mực, sách vở nào có thể bao biện cho hết được. Nhưng cho dù như vậy, thì người tín hữu cũng vẫn bị cuốn hút bởi một hấp lực huyền nhiệm, thật đúng như lời khẳng định trong Tông thư nêu trên (số 39): “Những điều đã nói trên đây làm sáng tỏ khá đầy đủ sự phong phú của kinh nguyện truyền thống này, vốn có tính chất mộc mạc của lòng đạo đức bình dân, nhưng cũng có chiều sâu thần học của việc cầu nguyện thích hợp cho những ai cảm thấy nhu cầu chiêm ngưỡng thâm sâu hơn.”

Để khuyến khích các Ki-tô hữu hãy “theo học tại ngôi trường của Đức Ma-ri-a”, Tông thư “Rosarium Virginis Mariæ” (số 14) còn xác quyết: “Đức Ki-tô là vị Thầy tối cao, Đấng mạc khải và là Đấng được mạc khải. Đây không chỉ là vấn đề học hỏi điều Người đã dạy nhưng là học hỏi chính Người. Theo viễn tượng ấy, chúng ta có thể có vị thầy nào tốt hơn là Đức Maria không? Từ quan điểm của Thiên Chúa, Thánh Linh là vị Thầy nội tâm dẫn đưa chúng ta đến sự thật toàn vẹn của Đức Ki-tô (x. Ga 14, 26; 15, 26; 16, 13). Nhưng trong số các tạo vật, không ai biết rõ hơn về Đức Ki-tô bằng Đức Maria; không ai có thể dẫn chúng ta đến một sự hiểu biết sâu xa về mầu nhiệm của Người hơn là Mẹ của Người.”

Như vậy, để có được “sự hiểu biết sâu xa về mầu nhiệm của Thầy Chí Thánh Giê-su”, thì không gì bằng chạy đến với Mẹ Maria – Mẹ Thiên Chúa và là Mẹ của tất cả mọi Ki-tô hữu – để được Mẹ dạy dỗ, hướng dẫn, và ban những ơn cần thiết cho đời sống “loan báo Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo”. Thánh An-phong-sô – Đấng sáng lập Dòng Chúa Cứu Thế (Dòng khai sinh ngày 01/8/1732) – là vị thánh rất yêu mến Mẹ Maria qua tràng chuỗi Mân Côi. Trải qua đời sống tu trì với những tu đức chặt chẽ, thánh thiện, Thánh nhân đã rút đúc kinh nghiệm từng trải, để lại cho hậu thế những lời khuyên chí tình: “Nếu bạn chọn Mẹ Maria là con đường để đến với Chúa, bạn đã chọn con đường ngắn nhất. Nếu bạn chọn Mẹ Maria là Thầy dạy đời sống Đức Tin, đời sống cầu nguyện, bạn sẽ thành công. Nếu bạn chọn Mẹ Maria là người hướng dẫn, chỉ đường, bạn sẽ không bao giờ lạc lối. Nếu bạn đến với Mẹ Maria để cầu khấn, van xin, bạn sẽ không bao giờ trở về tay không.” Người Ki-tô hữu hôm nay hãy làm theo lời khuyên đó bằng cách chuyên chăm đọc, chiêm ngắm, suy nịêm và cầu nguỵên bằng Kinh Mân Côi.

Bởi vì và trên tất cả, “ngôi trường của Đức Maria” là nơi truyền dạy Kinh Mân Côi với đầy đủ hiệu lực (xc Tông thư “Rosarium Virginis Mariæ”, các số 12-18; 32-34; 40-42): *1- Kinh Mân Côi là bản tóm lược vừa ngắn gọn, vừa súc tích, lại vừa bao quát được toàn bộ Thánh Kinh Tân Ước; – *2- Kinh Mân Côi dễ học, dễ đọc, dễ hiểu, thậm chí còn dễ chiêm ngắm, suy niệm; – *3- Kinh Mân Côi là một phương thức cầu nguyện hữu hiệu nhất để nói chuyện + tâm sự + cầu xin + van nài với Chúa, với Mẹ (Kinh Lạy Cha do chính Thầy Chí Thánh truyền dậy. Kinh Kính Mừng là lời Thiên Sứ chúc mừng Đức Mẹ và lời tín hữu cầu xin với Mẹ. Còn Kinh Sáng Danh là lời chúc tụng tôn vinh Thiên Chúa Ba Ngôi Cực Thánh); – *4- Không những thế, Kinh Mân Côi còn là một vũ khí thật sắc bén vừa để tự vệ (khi bị ba thù cám dỗ, hoặc khi muốn kiềm chế dục vọng), vừa tấn công (khi muốn đẩy lui địch thù, tiêu diệt tội lỗi), nói cách khác, đó là phương cách hữu hiệu đem lại hoà bình cho bản thân mỗi tìn hữu, cho mỗi gia đình, cũng như cho toàn thế giới.

Tuy nhiên, cũng chính vì tính đại chúng của Kinh Mân Côi (“tính chất mộc mạc của lòng đạo đức bình dân” – ibid), nên khi đọc người tín hữu rất dễ bị sa vào quán tính (đọc theo thói quen, đọc như vẹt mà chẳng biết mình đang đọc gì, đang làm gì, miệng thì đọc mà tâm trí thì bay bổng tận đâu đâu). Vì thế, xin hãy sẵn sàng cầu nguyện bằng Kinh Mân Côi với tất cả tâm tình của một người con hiếu thảo đang giãi bày hết cả tâm tư và ước nguyện ra với Chúa, với Mẹ; nhiên hậu mới rao giảng Lời Chúa cho tha nhân. Nếu đọc riêng từng cá nhân thì khi nào đọc, chỉ đọc vừa sức để tránh mệt mỏi, uể oải, buồn ngủ, và tuyệt đối phải cố gắng tập trung suy niệm theo từng lời kinh. Nếu thấy tâm hồn trống rỗng, đọc như cái máy, thì lập tức ngưng ngay, làm vài động tác thư giãn, nằm nghỉ, chờ khi nào tỉnh táo sẽ đọc tiếp. Lời khuyên vẫn luôn luôn là: Nên đọc chung với cộng đoàn (trong Giáo xứ, Giáo họ, Hội đoàn).

Phương cách cầu nguyện bằng Kinh Mân Côi trong cộng đoàn Ki-tô hữu đã có từ xưa. Lm. Giu-se Phan Tấn Thành OP. trong “Tìm hiểu Dòng Đa Minh” (bài 7, mục III – Kinh Mân Côi, tr. 103-108) cho biết: “Truyền thuyết về việc Thánh Đa Minh lãnh nhận tràng chuỗi Mân Côi bắt nguồn từ cha Alain de la Roche (quen gọi là cha Alanô) – giáo sư thần học tại Paris, Lille, Gand, Rostock – từ năm 1463 đã cảm nhận ơn gọi đi truyền bá Kinh Mân Côi. Ngoài việc rao giảng Kinh Mân côi, cha Alanô còn lập “Hiệp hội Thánh vịnh Mẹ Maria” (Confrérie du psautier de Notre Dame), bắt đầu tại Douai (1470). Phong trào của cha Alanô bành trướng mau lẹ, năm 1474, một bàn thờ dành cho Hội Mân Côi đã được thành lập tại tu viện Frankfurt.

Năm 1475, cha Alanô báo cáo số hội viên lên tới hơn 50 ngàn. Cũng vào năm 1475, hiệp hội Mân Côi (Fraternitas Rosarii) được thành lập tại Koln (do bề trên Giacôbê Sprenger). Tuy gặp vài chống đối đây đó nhưng cả hai hiệp hội tại Lille và Koln đã được Giáo quyền địa phương châu phê. Sang năm 1479, chính Đức Giáo hoàng Sixtô IV đã châu phê hiệp hội, với bulla ký ngày 12/5, mở màn cho các văn kiện Tòa Thánh về Kinh Mân Côi. Từ Koln, hiệp hội tràn sang các thành phố bên Đức, Bỉ, Hòa lan, Pháp, Italia, cho đến mãi tận Portugal. Phong trào Mân Côi (phát sinh từ các tu viện Đa Minh) cũng đã được truyền bá nhờ lòng nhiệt thành của các tu sĩ Đa Minh. Tòa Thánh đã xác nhận điều này khi ủy thác cho các tu sĩ Đa Minh việc rao giảng Kinh Mân Côi và dành cho Bề trên Tổng quyền đặc quyền thiết lập Hội Mân Côi.”

Hội Mân Côi xuất phát từ Dòng Đa Minh và đã trở thành như một truyền thống của Giáo hội. Đặc điểm của Hội Mân Côi là: Các hội viên tự nguyện đọc và suy niệm 150 kinh mỗi tuần, nhưng không đòi hỏi phải nguyện cả chuỗi một lúc, nếu bận, nguyện một, hai chục mỗi lần, và nếu mỗi tuần không nguyện đủ 150 kinh thì cũng không buộc thành tội. Ở Việt Nam, còn lập thành nhóm 15 hội viên, mỗi hội viên đọc riêng mỗi ngày một chục kinh theo mầu nhiệm mình đã đăng ký (vd: đăng ký mầu nhiệm thứ 3 mùa Vui “Đức Mẹ sinh Chúa Giê-su nơi hang Bê-lem”, thì ngày nào cũng chỉ đọc một chục kinh Kính Mừng thuộc mầu nhiệm này). Gom 15 hội viên lại sẽ thành chuỗi 150 kinh dâng kính Đức Mẹ Mân Côi hàng ngày. Vào Hội Mân Côi không cần phải họp hành hay đóng góp gì cả.

Để thực sự sống đời cầu nguỵên bằng Kinh Mân Côi, xin đề nghị khi đọc tới Mầu nhiệm nào thì nên đọc một đoạn Kinh Thánh ngắn ứng với Mầu nhiệm đó (thay vì như trước đây chỉ “ngắm” một cách quá đơn giản). Vâng, xin cùng hợp hoan: “Một tràng hoa Mân Côi, hương thơm ngào ngạt thắm ân tình. Từng lời kinh sốt mến, xin dâng về Nữ Vương hiển vinh…” (TCCĐ “Tràng Hoa Mân Côi”). Ôi! “Lạy Chúa, Chúa đã dùng lời thiên sứ truyền tin cho chúng con biết thật Ðức Kitô con Chúa đã xuống thế làm người. Xin đổ ơn thánh đầy lòng chúng con để nhờ công ơn Con Chúa chịu khổ hình thập giá, và nhờ lời Thánh Mẫu Maria chuyển cầu, Chúa cũng cho chúng con được sống lại hiển vinh. Chúng con cầu xin, nhờ Đức Ki-tô, Chúa chúng con. Amen.” (Lời nguyện nhập lễ Lễ Đức Mẹ Mân Côi).

Về mục lục

.

CHUỖI MÂN CÔI – VŨ KHÍ THIÊNG LIÊNG

Trầm Thiên Thu

Những Đóa Mân Côi Dâng Kính Mẹ

Bao Niềm Hạnh Phúc Đọng Trong Tim

Mân Côi – Hoa Hồng. Người Công giáo không xa lạ gì với hai chữ kỳ diệu đó. Nhưng đôi khi vì quen quá nên cũng dễ bình thường hóa. Kinh Mân Côi là dạng đạo đức bình dân nhưng lại rất sang trọng. Thật vậy, Thánh GM François de Sales (1567–1622) nói: “Cách cầu nguyện tuyệt vời nhất là cầu nguyện bằng Kinh Mân Côi.”

ÐGH Lêô XIII (1878-1903), người mệnh danh là Giáo Hoàng của Kinh Mân Côi, đã phổ cập việc đạo đức này khắp thế giới qua Thông điệp “Supremi Apostolatus Officio” (Sứ vụ Tông đồ Cao cả), đề cao việc lần Chuỗi Mân Côi – đặc biệt trong Tháng Mười, và từ đó, Tháng Mười đã trở thành Tháng Mân Côi kính Đức Mẹ. Rồi sau đó, ĐGH Piô X (1903-1914) ấn định mừng lễ Đức Mẹ Mân Côi vào ngày 7-10, ngày kỷ niệm cuộc thắng trận của đội hải thuyền Công giáo đối với quân Thổ Nhĩ Kỳ tại vịnh Lépante ngày 7-10-1571.

Đặc biệt hơn, ngày 13-10-1917, lần hiện ra cuối cùng tại làng Fátima – Bồ Đào Nha, chính Ðức Mẹ đã xác định với ba trẻ những việc cần làm: “Hãy lần Chuỗi Mân Côi hàng ngày. Hãy cầu nguyện nhiều và dâng các hy sinh để cầu nguyện cho các tội nhân. Ta là Mẹ Mân Côi. Chỉ có Ta mới có thể cứu các con. Cuối cùng, Trái Tim Vô Nhiễm của Mẹ sẽ chiến thắng.”

Và rồi 61 năm sau, ngày 16-10-1978, khi xuất hiện lần đầu tiên trước công chúng trên cương vị Giáo Hoàng, Thánh Gioan Phaolô II (1978-2005) đã phó thác sứ vụ của ngài cho Đức Mẹ và gọi Kinh Mân Côi là “lời kinh kỳ diệu.” Ngài lần Chuỗi Mân Côi hằng ngày và đề cao giá trị của Kinh Mân Côi qua Tông thư “Rosarium Virginis Mariæ” (16-10-2002) rằng: “Kinh Mân Côi là phương pháp cứu rỗi chắc chắn nhất.” Rồi ngài đã thêm Mầu Nhiệm Sáng – trước đó đã có các Mầu Nhiệm Vui, Thương, Mừng. Và ngài xác định: “Kinh Mân Côi là mầu nhiệm của các mầu nhiệm. Lần chuỗi Mân Côi là giao phó những gánh nặng cho Thánh Tâm Thương Xót của Chúa Kitô và Đức Mẹ.”

Qua lời xác định của Đức Mẹ, rõ ràng Đức Mẹ rất muốn con cái chúng ta biệt kính Người trong Tháng Mười, tháng nhắc nhở chúng ta siêng năng cầu nguyện bằng Kinh Mân Côi. Và chúng ta cũng tin chắc rằng Chúa Thánh Thần hằng hoạt động trong Giáo Hội qua các vị giáo hoàng, kế vị Thánh Phêrô cai quản Giáo Hội trần thế.

Để củng cố lòng sùng kính Đức Mẹ qua việc lần chuỗi Mân Côi, chúng ta cùng đọc lại những danh ngôn tuyệt vời nói về Kinh Mân Côi:

  1. “Nếu bạn kiên trì đọc Kinh Mân Côi, đó là dấu hiệu có thể được cứu độ.” (CP Alan de la Roche, 1428–1475)
  2. “Nếu bạn trung thành đọc Kinh Mân Côi cho tới chết, tôi chắc chắn rằng, dù tội lỗi đến mức nào thì bạn cũng sẽ lãnh nhận triều thiên vinh quang. Cho dù bạn ở trên bờ vực thẳm kết án, cho dù một chân bạn đã ở trong Hỏa Ngục, cho dù bạn đã bán linh hồn cho ma quỷ như các phù thủy làm ma thuật, và cho dù bạn là người theo tà giáo bướng bỉnh, chẳng chóng thì chày, bạn sẽ được hoán cải, sửa đổi cách sống, và cứu được linh hồn, nếu bạn chân thành lần Chuỗi Mân Côi hằng ngày cho tới chết với mục đích muốn biết sự thật và muốn ăn năn sám hối tội lỗi mình.” (Thánh Louis de Montfort, 1673–1716)
  3. “Cứ giao cho tôi một đạo quân lần Chuỗi Mân Côi, tôi sẽ chinh phục cả thế giới.” (CP GH Piô IX, 1792–1878)
  4. “Chuỗi Mân Côi là vũ khí mạnh mẽ khiến ma quỷ sợ hãi và giữ bạn tránh khỏi tội lỗi… Nếu muốn bình an trong tâm hồn, trong gia đình, và trong đất nước, hãy cùng nhau đọc Kinh Mân Côi mỗi tối. Đừng để một ngày qua đi mà không đọc Kinh Mân Côi, dù bạn bận rộn và vất vả.” (ĐGH Piô XI, 1922–1939)
  5. “Kinh Mân Côi là lời cầu nguyện thường được đọc tại các nhà thờ để cầu cho việc truyền giáo, được dâng lên Thiên Chúa qua Đức Mẹ.” (ĐGH Piô XI – Thông điệp “Rerum Ecclesiae”, 28-02-1926)
  6. “Kinh Mân Côi là vũ khí mạnh nhất dùng để đập tan những bè rối đang phá hoại Giáo Hội, đem biết bao linh hồn lầm lạc trở về với Chúa và Đức Mẹ.” (ĐGH Piô Xl – Tông thư “Inclytam Ac Perillustrem”, 06-03-1934)
  7. “Kinh Mân Côi là dạng đạo đức bình dân nhưng lại rất ích lợi, nhất là trong việc đẩy lui sự dữ và tội ác.” (ĐGH Piô XI – Thông điệp “Ingravescentibus Malis”, 29-09-1937)
  8. “Đức Maria là Mẹ Giáo Hội. Kinh Mân Côi là phương thế hữu hiệu nhất để xin ơn nuôi dưỡng tâm hồn.” (Thánh GH Phaolô Vl  – Tông thư “Christi Matri”, 15-09-1966)
  9. “Chuỗi Mân Côi là vũ khí của thời đại chúng ta.” (Thánh LM Padre Piô, 1887–1968)
  10. “Như hơi thở cần cho cuộc sống thể xác thế nào thì Kinh Mân Côi cũng cần cho cuộc sống linh hồn như vậy.” (Thánh GH Phaolô VI – Tông huấn “Recurrens Mensis October”, 07-10-1969)

Và còn hơn thế nữa, chính Đức Mẹ Fátima đã đặt vấn đề: “Nếu loài người biết vĩnh cửu là gì thì họ sẽ làm mọi thứ để thay đổi cuộc đời.”

Ngày xưa, hầu như nhà nào cũng đọc kinh chung trong gia đình mỗi buổi tối, mà không đọc kinh ít như ngày nay, đúng nghĩa gọi là “giờ kinh” (chứ không phải “phút kinh”). Thiết tưởng, “đọc kinh chung” là một thói quen tốt lành, vì Chúa Giêsu đã nói: “Ở đâu có hai ba người họp lại nhân danh Thầy, thì có Thầy ở đấy, ở giữa họ.” (Mt 18:20) Đặc biệt là ngày nào cũng đọc kinh “Dâng Gia đình cho Trái Tim Mẹ” với lời nguyện cuối thật thấm thía: “Lạy Nữ Vương gia đình, Mẹ ở đây với chúng con, vui buồn, sướng khổ, Mẹ con cùng nhau chia sẻ. Xa Mẹ, chúng con biết cậy trông ai? Đời chúng con gian nan khổ sở lắm, gia đình chúng con long đong tối ngày, nhưng có Mẹ ở bên chúng con, chúng con thấy quên hết ưu phiền, vui sống qua kiếp lưu đày, mong ngày sau sung sướng cùng Mẹ muôn đời trên Thiên đàng. Amen.”

Lời nguyện nhẹ nhàng mà tha thiết, giản dị mà thâm thúy, cầu nguyện cho cả phần hồn lẫn phần xác, và đó cũng là những lời thề hứa với Đức Mẹ. Thực sự đó là lời tâm sự của người con nói với Người Mẹ của chính mình – Thánh Mẫu Maria. Nỉ non như vậy thì làm sao Mẹ có thể làm ngơ được? Tiếc rằng ngày nay rất ít người còn đọc kinh này hoặc giữ thói quen “đọc kinh chung” trong gia đình.

Ngày xưa, Đức Mẹ cũng thường xuyên cầu nguyện chung với các tông đồ. Trình thuật Cv 1:12-14 cho biết: “Các Tông đồ từ núi Ô-liu trở về Giêrusalem. Núi này ở gần Giêrusalem, cách đoạn đường được phép đi trong ngày sa-bát. Trở về nhà, các ông lên lầu trên, là nơi các ông trú ngụ. Đó là các ông: Phêrô, Gioan, Giacôbê, Anrê, Philípphê, Tôma, Batôlômêô, Mátthêu, Giacôbê – con ông Anphê, Simôn – thuộc nhóm Quá Khích, và Giuđa – con ông Giacôbê. Tất cả các ông đều đồng tâm nhất trí, chuyên cần cầu nguyện cùng với mấy người phụ nữ, với bà Maria – thân mẫu Đức Giêsu, và với anh em của Đức Giêsu.”

Dĩ nhiên thời đó chưa có Kinh Mân Côi, vì thế không có gì liên quan. Nhưng sách Công Vụ Tông Đồ cho thấy sự “đồng tâm nhất trí” và “sự cầu nguyện chuyên cần” của các tông đồ cùng với một số phụ nữ nhiệt thành lo việc đạo đức, trong đó có Đức Mẹ và thân nhân của Chúa Giêsu. Thời gian đó, Chúa Giêsu mới chịu chết và phục sinh, ai cũng sợ người ta bách hại – nhất là những người có liên hệ với Chúa Giêsu. Tuy nhiên, sự cùng nhau cầu nguyện đã giúp mọi người an tâm và tin tưởng vào Thiên Chúa.

Khi đọc Kinh Mân Côi chung với nhau – chí ít cũng là hai người, phải sự đồng tâm cầu nguyện. Đọc Kinh Mân Côi không chỉ là suy niệm các mầu nhiệm, tôn vinh Thiên Chúa và chúc tụng Đức Mẹ, mà còn liên quan “thực tế” về sự liên hệ với nhau. Khi đó, người này phải biết LẮNG NGHE và CHỜ ĐỢI người kia. Hai động thái đơn giản nhưng cần thiết, điều đó nhắc nhở chúng ta cũng phải biết lắng nghe và chờ đợi nhau trong cuộc sống thường nhật. Đó chính là động thái của tình yêu thương. Không yêu thương thì không thể đồng tâm nhất trí. Quả thật, Kinh Mân Côi kéo chúng ta đến gần với nhau hơn – cả tinh thần lẫn thể lý.

Thánh Phaolô nói: “Khi thời gian tới hồi viên mãn, Thiên Chúa đã sai Con mình tới, sinh làm con một người đàn bà, và sống dưới Lề Luật, để chuộc những ai sống dưới Lề Luật, hầu chúng ta nhận được ơn làm nghĩa tử.” (Gl 4:4-5) Người phụ nữ được Thiên Chúa tuyển chọn làm Mẹ Thiên Chúa đó chính là Đức Trinh Nữ Maria, một Nữ Tỳ Vĩ Đại. Và nhờ đó, chúng ta được trở thành con cái của Thiên Chúa và của Đức Mẹ.

Đúng như vậy, chính Thánh Phaolô giải thích: “Để chứng thực anh em là con cái, Thiên Chúa đã sai Thần Khí của Con mình đến ngự trong lòng anh em mà kêu lên: ‘Áp-ba, Cha ơi!’. Vậy anh em không còn phải là nô lệ nữa, nhưng là con, mà đã là con thì cũng là người thừa kế, nhờ Thiên Chúa.” (Gl 4:6-7) Tật tuyệt vời, chúng ta chẳng biết diễn tả niềm hạnh phúc đó ra sao, vì hạnh phúc vượt ngoài các bộ óc thông minh nhất thế gian này.

Nhưng thế nào là thông minh thật? Thánh Anthony Cả cho biết: “Có những người được gọi là thông minh chỉ vì từ ngữ ấy bị lạm dụng. Người thông minh không phải là người nghiên cứu ngôn từ và tác phẩm của các bậc thông thái thời xưa, nhưng là người có tâm hồn sáng suốt, biết đoán định điều tốt điều xấu; với lòng tri ân Thiên Chúa, họ tránh lánh những điều xấu nguy hại cho linh hồn, đồng thời ân cần lưu tâm và thực hiện điều tốt sinh ích cho trần thế.”

Trình thuật Lc 1:26-38 nói về Đại Hỉ Tín của nhân loại: Cuộc Truyền Tin. Một chuỗi cảm xúc Đức Mẹ liên tục xảy ra: ngạc nhiên, thắc mắc, nhận biết, ý thức, chấp nhận: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói.” Và rồi hoàn toàn an tâm. Lời “xin vâng” khiêm nhường và mau mắn của Đức Mẹ vô cùng quý báu, và rồi “chốc ấy Ngôi Thứ Hai xuống thế làm người, và ở cùng chúng ta” (Kinh Truyền Tin). Emmanuel – Thiên Chúa ở cùng nhân loại, mọi ngày cho đến tận thế. Trên cả tuyệt vời!

Đến hẹn lại lên, mùa đi và mùa tới, tháng cũ qua và tháng mới lại về: Tháng Mười – đặc biệt là Lễ Đức Mẹ Mân Côi. Và chắc hẳn đây là dịp thuận tiện để chúng ta tự xét mình với ba mệnh lệnh Fátima: (1) Sám hối, cải thiện đời sống; (2) Tôn sùng Trái Tim Mẹ; (3) Năng lần Chuỗi Mân Côi. Hơn trăm năm năm qua (từ khi Đức Mẹ hiện ra tại Fátima năm 1917), nhân loại đã và đang thay đổi? Hằng ngày chúng ta có thực sự cố gắng hoán cải?

Giáo hoàng tiên khởi Phêrô đã nhắc nhở: “Hãy sống thánh thiện vì Thiên Chúa là Đấng Thánh.” (1 Pr 1:16) Trước đó, khi còn tại thế, chính Chúa Giêsu đã giáo huấn: “Hãy hoàn thiện như Cha trên trời là Đấng hoàn thiện.” (Mt 5:48) Tất nhiên có nhiều con đường dẫn đến với Chúa Giêsu, nhưng Con Đường ngắn nhất và chắc chắn nhất chính là Đức Maria. Câu châm ngôn truyền thống của Giáo Hội: Ad Jesum Per Mariam – Nhờ Mẹ Maria đến với Chúa Giêsu. Legio Mariæ cũng sử dụng câu này làm khẩu hiệu.

Kinh Mân Côi là bản tóm lược Kinh Thánh. Cầu nguyện bằng Kinh Mân Côi là bí quyết giúp nhớ Kinh Thánh. Biết Kinh Thánh cũng là biết Đức Kitô Giêsu. Mỗi Kinh Kính Mừng là một đóa Hoa Hồng, mỗi Chuỗi Mân Côi là một Triều Thiên Hoa Hồng dâng lên Đức Mẹ. Tuyệt vời biết bao!

Thánh LM Louis de Montfort đã xác nhận hiệu quả của Kinh Mân Côi: “Không có ai lần Chuỗi Mân Côi hằng ngày mà bị lạc đường. Đây là lời xác nhận mà tôi vui mừng ký nhận bằng máu của tôi.” Thiên Chúa là ĐẤNG TRUNG TÍN (2 Tx 3:3; Dt 10:23) và giàu LÒNG THƯƠNG XÓT (Ep 2:4), chắc chắn Ngài sẽ đại lượng với những ai thành tâm tôn kính Thân Mẫu của Ngài. Kinh Mân Côi là vũ khí thiêng liêng mà ma quỷ rất sợ hãi.

Lạy Thiên Chúa đại lượng và nhân hậu, chúng con cảm tạ Ngài đã ban cho chúng con Đức Thánh Mẫu Maria, và chính Con Yêu Dấu của Ngài cũng đã trao Đức Mẹ cho chúng con qua Thánh Gioan: “Đây là Mẹ của con.” (Ga 19:27) Xin thúc giục chúng con yêu mến Mẹ càng ngày càng nhiều hơn.

Lạy Thánh Mẫu Mân Côi, xin giúp chúng con mau mắn thi hành mệnh lệnh Mẹ truyền qua Ba Trẻ Nhỏ ở Fátima. Xin Mẹ đồng hành và nâng đỡ chúng con suốt cuộc lữ hành trần gian này, và xin Mẹ dẫn chúng con tới gặp Chúa Giêsu, Con Yêu Dấu của Mẹ, và là Thẩm Phán Tối Cao trong ngày chung thẩm. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Đấng Cứu Độ giàu Lòng Thương Xót duy nhất của nhân loại. Amen.

Về mục lục

.

BÂY GIỜ ĐÃ ĐẾN THÁNG MƯỜI

   Fx Đỗ Công Minh

Người ta kể lại rằng, trên một chuyến xe lửa về Paris, một chàng sinh viên ngồi cạnh một cụ già. Anh ngạc nhiên vì thấy giữa kinh thành Paris tráng lệ, giữa thời buổi hiện đại  mà vẫn còn có người  còn lâm râm lần hạt mân côi. Chờ đến lúc xe lửa ghé một ga trên đường, hành khách lên xuống ồn ào khiến cụ ông cũng ngưng cầu kinh, anh  hàn huyên với cụ.: “Cụ ơi, thời buổi này mà cụ còn lạc hậu quá. Có ai lần hạt nữa đâu?  Bây giờ chỉ còn mấy người nhà quê, thất học mới lần hạt như cụ thôi !” Cụ ông quay sang  chàng trai trẻ từ tốn trả lời :” Không phải thế đâu cháu, hãy khiêm tốn một chút đi. Cháu đang còn đi học à ?” . “Dạ phải, Cháu đang học đại học Paris “. Chàng thanh niên vẻ tự hào trả lời. Cậu còn hỏi địa chỉ và số điện thoại của người đồng hành để về sau, có dịp nào đó ghé thăm và trò chuyện. Cụ ông vui vẻ gửi cho cậu tấm danh thiếp vừa đúng lúc cụ rời chuyến xe với cái bắt tay thân thiện. Chàng thanh niên không màng đứng lên tiễn chân, thản nhiên nhìn. Tấm danh thiếp có ghi hàng chữ LOUIS PASTEUR – Viện sĩ – Hàn Lâm Viện Paris. Câu chuyện không thấy ghi tiếp về tâm tình, thái độ của chàng thanh niên sau đó thế nào.  Chuyện có thật và đã được chính nhà bác học kể lại .

Tháng 10, tháng Mân côi, tháng mừng kính Mẹ Maria. Giáo hội dành cả một tháng không phải là để con người chúc mừng Mẹ. Bởi Mẹ, một con người trần gian tuyệt hảo, đấng hiệp công cứu chuộc nhân loại cùng Chúa Giêsu, đã được Thiên Chúa đưa về trời cả hồn lẫn xác, mà là để con cái có dịp chạy đến cùng Mẹ, xin ơn cứu giúp. Đức Maria, một con người có lòng tin tuyệt đối vào Thiên Chúa.  Là người trần gian, khi được Thiên sứ viếng thăm và loan báo chương trình cứu độ của Thiên Chúa: tuyển chọn đấng  cưu mang Chúa Giêsu, Mẹ đã từ tốn khiêm cung, nêu thắc mắc của mình :”Việc đó xảy ra thế nào được , vì tôi không nghĩ đến việc vợ chồng “. Nhưng khi được sứ thần giải thích, Mẹ đã thưa : “Xin Chúa thực hiện nơi tôi điều Ngài muốn “. Kể từ lời Xin Vâng ấy  mà Mẹ đã trở thành Mẹ Thiên Chúa, Mẹ của nhân loại. Tháng Mân Côi là tháng  Giáo hội nhắc nhở con cái mình luôn biết chạy đến cùng Mẹ để“Đến với Chúa Giêsu nhờ Mẹ Maria “ (Ad Jesum per Mariam )  và chính phương thế gần gũi dễ dàng nhất  là tràng chuỗi Mân côi. Mỗi người chúng con mượn lời Sứ Thần kính mừng Mẹ, qua đó xin Mẹ cầu bầu cùng Chúa cho chúng con lúc này và trong những giờ phút cuối cùng của cuộc đời trần gian. Lần hạt không phải là lặp đi lặp lại những điệp khúc của một câu ca, nhưng là những lời tuyên xưng của chúng con,  mỗi khi suy niệm mầu nhiệm cứu độ của Thiên Chúa đến với nhân loại.

Ngày hôm nay, không ít người có thái độ như chàng thanh niên trong mẩu chuyện nói trên, trong đó có con. Nhiều lúc con cũng nhìn anh chị em con lần hạt Mân côi rồi biện minh cho sự lười biếng, khô khan của mình. Nào là : không có thời gian. Rồi còn viện dẫn Lời Chúa, không nên đọc nhiều vì Chúa cũng dạy “không nên thờ Ta bằng môi bằng miệng “ hoặc “ Không phải cứ thưa Lạy Cha, Lạy Cha mà được vào nước trời “.

Lạy Chúa! Xin tha thứ vì thái độ không đúng của con. Xin Chúa giúp con nhận ra tràng chuỗi Mân Côi với các mầu nhiệm suy gẫm, chính là  sách Tin Mừng thu gọn. Lần chuỗi, nếu không thể một lúc 50 kinh, con có thể đọc 10, 20 kinh Mân côi, với lòng thành tín nguyện xin, chính là con đang học và sống Lời Chúa mỗi ngày. AMEN .

Về mục lục


Đang xử lý, vui lòng đợi trong giây lát...