29/02/2024
376

CHÚA NHẬT 3 MÙA CHAY_B

Lời Chúa:  Xh 20,1-17;  1Cr 1,22-25;  Ga 2,13-25
----------------------------


 

Mục lục

1. Canh tân cách thực hành đức tin  (Tgm. Giuse Vũ Văn Thiên)

2. Sự quan tâm cần thiết (Lm. Jos DĐH. Gp. Xuân Lộc)

3. Hãy chống lại cái xấu (Lm. Jos Tạ Duy Tuyền)

4. Đức Giêsu: Đền Thờ mới của Thiên Chúa  (Jorathe Nắng Tím)

5. Thanh tẩy Đền Thờ– (Lm. Thái Nguyên)

6. Để Chúa thanh tẩy  (Bông Hồng Nhỏ, Học viện MTG.Thủ Đức)

7. Tẩy uế Đền Thờ  (Thiên San, Tập sinh MTG.Thủ Đức)

8. Cứ phá hủy Đền Thờ này đi (Lm. Giuse Tạ Xuân Hòa)

9. Danh tính Đức Kitô (Lm. Vũ Đình Tường)

10. Lạm dụng  (Trầm Thiên Thu)

 

CANH TÂN CÁCH THỰC HÀNH ĐỨC TIN

Tgm. Giuse Vũ Văn Thiên

Cứ mỗi độ xuân về, người dân Việt chúng ta, sau khi đón xuân mới, là khởi đầu chiến dịch đi lễ hội đầu năm. Từ một hai thập kỷ trở lại đây, nhờ đời sống kinh tế được cải thiện, những lễ hội truyền thống sau một giấc ngủ dài trong thời bao cấp, được khôi phục khắp nơi, đua nhau nở rộ như nấm mọc sau mưa. Nhìn chung, những lễ hội này diễn tả truyền thống văn hoá phong phú của người Việt, và đều góp phần tích cực giúp con người hướng thiện. Tuy vậy, khá nhiều lễ hội bị nhuốm màu thương mại và mê tín dị đoan, mang theo những hệ lụy không đẹp do cách hành xử thiếu văn hóa, như cướp giật, đánh nhau đến đổ máu. Lễ hội đang bị lạm dụng nghiêm trọng và làm mất đi ý nghĩa linh thiêng.

Vào thời Chúa Giêsu, Đền thờ Giêrusalem là nơi thiêng thánh cũng bị lạm dụng. Người ta buôn bán chiên bò, chim câu và đổi tiền. Tất cả những dịch vụ này cũng núp dưới danh nghĩa phục vụ khách hành hương, nhất là vào dịp lễ trọng của người Do Thái là lễ Vượt qua. Chúa Giêsu đã chứng kiến cảnh này. Người đã nghiêm khắc xua đuổi họ ra khỏi Đền Thờ. Cả bốn thánh sử đều ghi lại sự kiện này, nhưng Thánh Gioan là người diễn tả hành động của Chúa Giêsu một cách mạnh mẽ quyết liệt nhất: “Người liền lấy dây làm roi mà xua đuổi tất cả chiên cũng như bò, ra khỏi Đền Thờ”. Tuy vậy, nếu ba tác giả của Tin Mừng nhất lãm đều nói đến việc Đức Giêsu “đuổi những kẻ buôn bán ra khỏi Đền Thờ”, thì thánh Gioan lại cho biết, Chúa chỉ yêu cầu mang các loại hàng hóa trần tục xâm nhập Đền Thờ và làm cho nơi thánh trở thành chốn thương mại. Phải chăng Thánh Gioan muốn nói với chúng ta: Chúa Giêsu không xua đuổi con người tội nhân, nhưng xua đuổi những hành động tội lỗi, và như thế, Người mời gọi chúng ta hãy canh tân cách thực hành Đức Tin.

Từ đầu Mùa Chay, Phụng vụ đã mời gọi chúng ta canh tân đổi mới cuộc đời. Canh tân để làm cho trái tim, tâm hồn và cuộc đời của chúng ta được đổi mới. Chúa nhật thứ Ba của Mùa Chay, Phụng vụ dạy chúng ta hãy xem xét lại cách tôn thờ Chúa của mình. Nói cách khác, mỗi chúng ta là người tin vào Chúa. Đức tin ấy phải được thể hiện qua tâm tình thờ phượng Chúa. Có nhiều người tin Chúa mà không thực hành các bổn phận của đức thờ phượng. Thờ phượng Chúa là nhận ra quyền năng vô biên và tình yêu của Ngài đối với chúng ta, đồng thời dâng lời tạ ơn, ca tụng và cầu nguyện với Ngài. Đối với một số tín hữu, đức tin của họ mang tính vụ lợi, tức là chỉ chạy đến nài van Chúa khi gặp hoạn nạn gian nan, còn những lúc khác thì không cần biết Chúa là ai. Nhiều người khác coi Chúa như Bà Chúa Kho, đến để xin lộc và vay tiền lúc đầu năm với hy vọng năm mới phát tài.

Hành động của Chúa Giêsu khi xua đuổi chiên bò ra khỏi Đền thờ được gọi là “thanh tẩy Đền thờ”. Quả thật, Chúa muốn khôi phục tinh thần thờ phượng đích thực, không nhuốm màu thương mại và cạnh tranh vật chất. Mùa Chay cũng giúp ta thanh tẩy đời sống đức tin và tâm tình thờ phượng Chúa. Những thực hành đạo đức của cộng đoàn cũng như cá nhân phải dẫn đưa người tín hữu đến gặp gỡ Đức Giêsu, Đấng đang sống và đang hiện diện giữa chúng ta. Đức Thánh Cha Phanxicô đã viết trong Tông huấn Đức Kitô đang sống như sau: “Chúng ta có nguy cơ coi Chúa Giêsu Kitô chỉ như một mẫu gương trong quá khứ, như một kỷ niệm, như một Đấng đã cứu chúng ta cách nay hai ngàn năm. Điều này không ích gì cho chúng ta, vì nó sẽ để chúng ta cũ kỹ y như trước, nó sẽ không giải thoát chúng ta. Đấng đổ đầy ân sủng của Người trên chúng ta, Đấng giải thoát chúng ta, Đấng biến đổi chúng ta, Đấng chữa lành và an ủi chúng ta đang sống. Người là Đức Kitô phục sinh, tràn đầy sức sống siêu nhiên, mặc lấy ánh sáng vô hạn” (số 124). Những lời trên đây của Đức Thánh Cha giúp chúng ta hiểu rõ hơn về sự hiện diện của Chúa Giêsu trong cuộc sống hiện tại. Nhiều người tín hữu chỉ coi Người như một vĩ nhân đã lùi vào dĩ vãng. Không phải như vậy. Người đang sống và hiện diện giữa chúng ta. Nếu ý thức được điều ấy, lời nói, cử chỉ và cách sống của chúng ta sẽ thận trọng hơn. Lời cầu nguyện và việc thờ phượng Chúa sẽ thấm đượm tâm tình mến yêu hơn. Xác tín điều đó, người tín hữu cảm thấy như được chạm tới Chúa, được Người hướng dẫn và soi sáng đường đi nước bước trong cuộc đời.

Gặp gỡ Chúa Giêsu, Đấng đang sống, sẽ giúp chúng ta sống tốt hơn trong cuộc sống hằng ngày. Bài sách thánh trích sách Xuất hành ghi lại luật Giao ước Thiên Chúa ban cho dân Israel qua ông Môisen mà chúng ta vẫn gọi là Mười điều răn. Có thể nói Mười điều răn trong sách Xuất hành là bộ luật đầu tiên trong lịch sử nhân loại. Vì dân tộc Do Thái là một dân được tuyển chọn, nên phải có một bộ luật làm tiêu chuẩn và để duy trì trật tự trong việc điều hành cai quản, làm chuẩn mực chung cho mọi nền văn hoá và mọi dân tộc. Rất tiếc, nhiều Kitô hữu, nhất là những bạn trẻ, không thuộc kinh Mười Điều Răn, vì vậy, họ không định hướng được cuộc đời của mình. Họ nói tin vào Chúa mà không biết Chúa là ai và phải làm gì để thực hành Đức Tin.

Đức Giêsu đã thanh tẩy Đền Thờ Giêrusalem. Người cũng dùng máu Người đổ ra trên thập giá để thanh tẩy tội lỗi của nhân loại. Hai ngàn năm nay, Giáo Hội không ngừng rao giảng mầu nhiệm thập giá, “điều mà người Do Thái coi là ô nhục và dân ngoại cho là điên rồ” (Bài đọc II). Trái lại với sự xét đoán của thế gian, Đức Giêsu là sự khôn ngoan của Thiên Chúa. Có những lúc, người tin vào Chúa bị coi như những người điên rồ hoặc những người đi ngược dòng. Tuy vậy, cũng như sự điên rồ của thập giá đã cứu vớt nhân loại, những ai theo Chúa Giêsu, dù có thể bị coi là ngu dại, chắc chắn sẽ tìm được sự thanh thản trong tâm hồn và niềm vui của Đấng phục sinh. Mùa Chay cũng là mùa suy niệm cuộc thương khó của Đức Giêsu. Thập giá là một huyền nhiệm của tình thương Thiên Chúa. Thập giá không phải là câu chuyện của quá khứ, nhưng là câu chuyện của hiện tại. Thập giá đang đi ngang qua những mâu thuẫn gia đình, những khó khăn về tài chính tiền bạc, những xung khắc trong mối tương quan với người xung quanh, những thất bại trong học vấn, những bế tắc trong nghề nghiệp. Đó là những thập giá mà chúng ta đang phải vác đi. Vác thập giá không phải là cam chịu, nhưng là đón nhận và hoá giải những thất bại và khúc mắc thành kinh nghiệm, để rồi nhờ ơn Chúa, chúng ta sẽ vượt lên những khó khăn, biến gian khổ thành niềm vui và biến nước mắt thành nụ cười. Quả vậy, khi có lòng bao dung, sự kiên nhẫn và nhất là tình yêu quảng đại, chúng ta sẽ có thể hoá giải mọi thương đau trong cuộc đời.

Đức tin của người Công giáo không phụ thuộc vào mùa lễ hội và những cạnh tranh. Lòng yêu mến Chúa và tâm tình thờ lạy tôn vinh Ngài như hơi thở, như cơm ăn nước uống đối với người tín hữu. Con người cần có Chúa để hiện hữu, để hoạt động và để nên trọn lành. Ý thức được sự hiện diện của Chúa trong cuộc đời, dâng lên Chúa tâm tình yêu mến và cầu xin Ngài trợ lực để vượt lên mọi khó khăn thử thách, những điều này làm cho đức tin của chúng ta nên vững mạnh.

Mùa Chay là mùa canh tân đổi mới. Canh tân cách thực hành Đức Tin là điều kiện thiết yếu để chúng ta đổi mới cuộc đời. Bởi lẽ, nhờ Đức Tin tinh tuyền, chúng ta mới có thể sống Đạo chân thành trước mặt Chúa và trước mặt mọi người.

Về mục lục

SỰ QUAN TÂM CẦN THIẾT

Lm. Jos DĐH.

Có phải vì muốn sự an lành mà cha ông chúng ta nói: đèn nhà ai người ấy rạng, việc của ai người ấy lo, vớ vẩn giẫm chân nhau, bể đầu sứt trán thì đáng tiếc ! Cứ theo lẽ tự nhiên, tội ai nấy mang, lỗi ai nấy chịu, có hay không tình yêu thương của bậc làm cha mẹ luôn sẵn lòng: quýt làm cam chịu ? Chúng ta đang quan tâm đến điều gì, trong khi người Do-thái đến hội đường hàng tuần, người kitô hữu đạo đức đến nhà thờ hàng ngày, đều phát xuất bởi ước muốn được thánh thiện. Thực ra thì lười biếng hoặc chăm chỉ, yêu hay ghét, kết quả ra sao, tùy sự tự do ta ứng xử nơi cuộc sống hiện tại của mình. Có phải vì sự thật mất lòng, vì công bằng ở đời: tai ai ngứa, tự lo vệ sinh, hay vì lý do tế nhị mà người ta làm ngơ trước sự ô uế đang ở xung quanh mình ?

Quan niệm chung chung ở đời: biết mà không lên tiếng, có khác gì kẻ bị câm, nhìn mà không thấy, khác nào bị “khiếm thị”, nghe mùi ô uế mà không bịt mũi, chắc là tai mũi họng, trục trặc lớn ! Phải chăng, chỉ một mình Đức Giêsu thấy sự lộn xộn, bất hợp lý, Ngài đã nói gì, làm gì tại Đền thờ hôm đó ? Có phải Đức Giêsu mất kiên nhẫn, hay đã phản ứng trên mức cần thiết, chỉ vì xã hội có quá nhiều kẻ thấp cổ bé miệng ? Vâng, bài học mà các môn đệ và nhiều người xưa nay phải nghiệm ra: dù đền thờ vật chất hay đền thờ tâm hồn đều có Chúa hiện diện, vì vậy, điều cần thiết là “đền thờ” không được dơ bẩn, ô uế. Tất cả vì yêu, ai cũng có bổn phận phải quan tâm đến sự sạch đẹp nơi đền thờ cộng đồng, và đền thờ tâm hồn của mình, nếu im lặng, người ta đều phải chịu trách nhiệm.

Tiền nhân chúng ta có câu: tìm nơi đâu có được tình yêu vĩ đại như tình yêu của mẹ cha, nơi nào là nơi huấn luyện, đào tạo, nên người quân tử đầy chí khí anh hùng ? Chúng ta tìm đâu ra một ngôn sứ nhiệt tâm nhiệt tình: “Người thấy trong đền thờ có những kẻ bán bò, chiên, chim câu, và những người đổi tiền bạc, Người chắp dây thừng làm roi, đánh đuổi tất cả bọn, cùng với chiên bò ra khỏi đền thờ”. Tục ngữ có câu: thờ thì dễ, giữ lễ thì khó. Khi đụng đến quyền lợi, người ta phản ứng tức thời: “Ông hãy tỏ ra ông lấy quyền nào mà làm như vậy”? Chính sự quan tâm cần thiết, lòng nhiệt thành đúng chỗ: từ lời nói và hành động của Đức Giêsu tại đền thờ, muôn dân thiên hạ hôm đó, ít nhiều họ đã phát hiện ra sức mạnh và tình yêu Thiên Chúa ở trong Đức Giêsu.

Trả lại sự trang trọng, sạch đẹp, cho đền thờ là điều cần thiết, trả lại sự linh thánh đầy ý nghĩa là trách nhiệm chung: nhà Cha Ta là nhà cầu nguyện. Đức Giêsu gián tiếp cho thấy sự quyết tâm nơi người môn đệ, là phải dấn thân, không được im lặng trước sự xấu, không được rao giảng lời Chúa bằng hành động suông. Trước một tinh thần sắt thép, Đức Giêsu dẫn người Do-thái tới vấn đề cụ thể hơn: “các người cứ phá hủy đền thờ này đi, nội trong ba ngày Ta sẽ xây dựng lại”. Nếu niềm tin không được trưởng thành, không được lớn lên, trái tim và khối óc của chúng ta sẽ mãi nhỏ hẹp, khi đó người ta chỉ có thể sống và hành hành bằng một tình yêu vụ lợi, ích kỷ nghèo hèn mà thôi.

Chúng ta sẽ nghĩ gì, khi người trẻ hôm nay cho rằng: vạn lời nói yêu, không không bằng một câu nói cần, ngàn câu nói cần, cũng chẳng bằng một lần quan tâm ? Ngôn ngữ của trái tim, hành động của khối óc, luôn đủ chất lay động lòng người, trong khi đó, học trò Đức Giêsu thì nhớ lại câu kinh thánh: “sự nhiệt thành vì nhà Chúa sẽ thôi thúc tôi”. Triết lý ở đời hết sức thuyết phục: nếu bạn thắng, bạn thành công, bạn không cần giải thích, nếu bạn thua, hoặc thất bại, chẳng ai muốn nghe bạn giải thích. Đức Giêsu sẽ không sử dụng uy quyền để chiến thắng thế gian, không dùng lời nói việc làm để “phân bua” phải trái, đúng sai, nhưng bằng tình yêu thương: đau khổ thập giá và vinh quang phục sinh, mà trả lời cho nhân loại.

Sự quan tâm của mỗi người không thể giống nhau, tiền bạc có thể mua được bằng cấp địa vị, nhưng không thể mua được tình yêu. Sự khôn ngoan thế gian có thể là chìa khóa mở ra nhiều cánh cửa hạnh phúc ở đời này. Sự quan tâm thiết thực của người tín hữu là gì, chắc chắn phải là có Chúa, vì đền thờ tâm hồn sạch đẹp, mới xứng hợp với Thiên Chúa cứu độ. Xã hội và con người văn minh hôm nay, đền thờ, nhà thờ, có thể không có cảnh buôn bán hôi tanh, đổi tiền đổi bạc như năm xưa, nhưng Chúa Giêsu vẫn còn nhiều bận tâm đến hồn xác sạch đẹp của chúng ta. Người tín hữu chính là hiện thân của Thiên Chúa cứu độ, vì thế ta phải thường xuyên để Chúa thanh tẩy cho tâm hồn sạch đẹp. Nhờ sự quan tâm cần thiết của Chúa, người có Chúa sẽ hiểu: lời nói bất cẩn có thể gây bất hòa, lời nói cay độc có thể giết chết anh chị em mình. Nhưng lời nói đúng lúc, đúng chỗ, sẽ làm giảm căng thẳng, lời nói đủ chất yêu thương của Chúa, mới đem lại hạnh phúc đời đời. Amen.

Về mục lục

HÃY CHỐNG LẠI CÁI XẤU

Lm. Jos Tạ Duy Tuyền

Có người nhắn tin hỏi tôi: có nên bắt tại trận bố con ngoại tình không cha?

Tôi hỏi lại: bắt tại trận mình sẽ được gì ? mất gì?

Sự xấu buộc phải lên án nhưng làm cho nhau mất mặt, tổn thương sẽ chẳng bao giờ chữa lành được. Theo cha, con hãy viết một lá thư kể về những lầm lỗi của người cha ấy, và mong ông ấy hồi tỉnh mà quay trở về. Đó là việc sửa đổi của tình bác ái ky-tô giáo, và tạo cho họ con đường quay trở về.

Nhưng dường như trong xã hội hôm nay nhiều người chọn giải pháp im lặng để tội ai làm người đó chịu, và xã hội dường như cũng quan niệm người tốt là người không bon chen, không tranh giành, không làm việc xấu và xen vào việc làm của người khác.

Họ đâu biết rằng im lặng, thờ ơ trước cái xấu chính là tiếp tay cho tội ác, tạo cơ hội để cái xấu hoành hành, phát triển, . . . có thể coi là đồng lõa với cái ác. Vô cảm là ngọn nguồn để tội ác phát sinh”

Gần đây, các phương tiện thông tin đại chúng phản ánh rất nhiều những vụ án thương tâm gây xôn xao dư luận, không khỏi khiến chúng ta bàng hoàng.  Sự nhẫn tâm của kẻ thủ ác, có lẽ không còn cần bàn cãi. Nhưng còn những người xung quanh? Những nữ sinh có thể thản nhiên xem bạn đánh nhau, và quay clip. . . Những người hàng xóm đã làm ngơ để một em nhỏ bị ngược đãi trong suốt 10 năm…

Ngay trong Giáo hội vẫn còn đầy cái sai của cha này, xứ nọ nhưng không ai dám nói lên cái sai, và ở đâu đó có vài con én dám nói lên sự thật liền bị chụp mũ chia rẽ Giáo hội và đưa lời Chúa ra để răn đe rằng: “không ai có quyền lên án và chỉ có Thiên Chúa mới có quyền lên án ” vân, vân và vân vân . ..

Một điều đáng suy ngẫm là cách chọn sự im lặng hay mặc kệ người ta vẫn diễn ra trong cuộc sống quanh ta. Ở đâu đó, quyền lực tha hóa, người có chức quyền dùng bằng giả để dành ghế ngồi, và dùng quyền để vun quén cho bản thân, nhưng dân đen không được lên tiếng, vì lên tiếng là nói xấu cán bộ , là nói xấu bề trên! Ở đâu đó sự dữ lộng hành vẫn lẩn khuất trong môitrường sống từ trường học đến công sở đâu đâu cũng có người xấu và những hành vi xấu. Điều đáng buồn là nhiều người chọn im lặng để an phận hầu tránh khỏi những thị phi.

Năm xưa Chúa Giê-su đã không dửng dưng trước cái xấu. Ngài đã hành động trong giận dữ mà người ta nói là “cơn giận thánh”. Ngài không thể chấp nhận sự dữ tồn tại. Ngài không thể khoanh tay nhìn cái xấu hoành hành. Phúc âm kể rằng: khi Chúa Giê-su vào trong đền thờ và Ngài thấy người ta buôn bán, cãi nhau, lừa đảo làm ô uế đền thờ. Chúa đã tức giận. Chúa đã xua đuổi con buôn khỏi đền thờ. Chúa không chấp nhận biến nhà Chúa thành nơi buôn bán, lừa lọc. Cho dù việc làm của Chúa đụng đến cái ăn của nhiều người. Từ các thượng tế đến dân buôn. Họ sẽ mất mối lợi từ đền thờ. Họ sẽ cùng nhau chống lại Chúa. Nhưng Chúa không lùi bước khi phải đương đầu với sự dữ. Ngài đã làm tất cả để bảo vệ đền thờ.

Cuộc sống này sẽ bớt đi cái xấu nếu chúng ta dám nói không với tội lỗi. Và càng đẹp hơn nếu chúng ta cùng liên kết với nhau xua đuổi sự dữ. Xin đừng lãnh cảm với đồng loại. Hãy dám nói sự thật để bảo vệ công lý. Hãy can đảm ngăn chặn những việc xấu của anh em, của bè bạn và thậm chí của những bề trên. Có thể chúng ta sẽ bị thiệt thòi. Nhưng chân lý sẽ thắng. Sự dữ sẽ bị đẩy lui nếu ai ai cũng đồng lòng tiêu diệt sự xấu để trả lại nền văn minh tình thương cho cuộc sống. Nhất là cho công lý và hòa bình được thực hiện trên quê hương và Giáo hội chúng ta. Amen

Về mục lục

ĐỨC GIÊSU: ĐỀN THỜ MỚI CỦA THIÊN CHÚA

Jorathe Nắng Tím 

Với người Do Thái, Đền Thờ Giêrusalem là trung tâm tôn giáo, nơi tất cả các chi tộc Ítraen tụ tập về, nơi mỗi người tín hữu đến gặp Đức Chúa, bởi Đền Thờ là dấu chỉ của Giao Ước Giavê Thiên Chúa đã ký kết với dân Ngài (x. Xh 20,1-17), là nhà của  Đức Chúa giữa dân riêng, và là đền thánh của Lề Luật. Chẳng thế mà khi nhắc đến Giêrusalem, tâm hồn người Do Thái nào cũng phấn khởi, vui mừng như lời thánh vịnh : “Vui dường nào khi thiên hạ bảo tôi : Ta cùng trẩy lên đền thánh Chúa. Và giờ đây Giêrusalem hỡi, cửa nội thành, ta đã dừng chân. Giêrusalem khác nào đô thị, được xây nên một khối vẹn toàn. Từng chi tộc, chi tộc của Chúa, trẩy hội lên đền ở nơi đây, để danh Chúa, họ cùng xưng tụng, như lệnh đã truyền cho Ítraen. Cũng nơi đó, đặt ngai xét xử, ngai vàng của vương triều Đavít… Nghĩ tới đền thánh Chúa, Thiên Chúa chúng ta thờ, tôi ước mong thành được hạnh phúc, hỡi thành đô” (Tv 121,1-5.9).

Như mọi con trẻ Do Thái khác, Đức Giêsu ngay từ buổi đầu đời đã được cha mẹ đem lên đền thờ để dâng tiến cho Thiên Chúa (x. Lc 2,22-24), và hằng năm Ngài đều theo cha mẹ “trẩy hội đền Giêrusalem mừng lễ Vượt Qua” (Lc 2,41), cũng như khi bước vào hành trình công khai loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa, Ngài thường xuyên lên Đền Thờ, vì đền thờ là “nhà của Cha Ngài”, và Ngài có bổn phận, như Ngài đã trả lời cha mẹ, khi hai ông bà tìm thấy Ngài sau ba ngày lac mất : “Cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà của Cha con sao?” (Lc 2,49).

Cũng như mọi năm, “gần đến lễ Vượt Qua của người Do Thái, Đức Giêsu lên thành Giêrusalem” (Ga 2,13), nhưng lần này thì một biến cố lớn xẩy ra, khi “Người thấy trong Đền Thờ có những kẻ bán chiên, bò, bồ câu và những người đang ngồi đổi tiền. Người liền lấy dây làm roi mà xua đuổi tất cả họ cùng với chiên bò ra khỏi Đền Thờ ; còn tiền của những người đổi bạc, Người đổ tung ra, và lật nhào bàn ghế của họ” (Ga 2,14-15).

Thật khủng khiếp cơn lôi đình của Đức Giêsu, nhưng còn dữ dội, táo bạo hơn khi Ngài lớn tiếng thách thức : “Các ông cứ phá hủy Đền Thờ này đi ; nội ba ngày, tôi sẽ xây dựng lại” (Ga 2,19). Và tất nhiên, Đức Giêsu đã gây sốc, khi chạm đến niềm tự hào vô cùng vĩ đại của người Do Thái, bởi “Đền Thờ đã phải mất bốn mươi sáu năm mới xây xong” (Ga 2,20), và được xây hai lần : lần thứ nhất từ thời vua Salômôn thế kỷ X trước công nguyên, và bị quân Babylon phá hủy năm -586 trước công nguyên, ; được xây lại lần thứ hai 70 năm sau, nhưng đến năm 70 sau công nguyên lại bị quân Rôma tàn phá bình địa một lần nữa.

Chính trong cơn lôi đình và gây sốc này, Đức Giêsu đã báo trước Đền Thờ mới sắp được xây lại là “chính thân thể Người” (Ga 2,21).

Cũng như Đền Thờ Giêrusalem là dấu chỉ của Giao Ước Thiên Chúa đã ký kết với dân riêng của Ngài là Ítraen, Đền Thờ mới là Thân Thể Đức Giêsu, dấu chỉ của Giao Ước mới được ký kết với Thiên Chúa bằng chính máu Ngài, qua hy lễ  Thánh Giá. Giao Ước mới  đã không chỉ được ký kết với một dân tộc, một mầu da, một tiếng nói, nhưng với toàn thể nhân loại, vì Đức Giêsu đã tự hiến mình để cứu chuộc tất cả mọi người, bất phân mầu da, ngôn ngữ, văn hoá, chính kiến, giai tầng, hoàn cảnh… như chính Ngài đã nói với các môn đệ trước khi lên đường đi chịu chết: “Đây là máu Thầy, máu Giao Ước, đổ ra vì muôn người” (Mc 14,24).

Vì thế, loan báo Tin Mừng ở người Kitô hữu chính là “rao giảng một Đức Kitô chịu đóng đinh, điều mà người Do Thái coi là ô nhục không thể chấp nhận, và dân ngoại cho là điên rồ” (1 Cr 1,23), bởi chỉ ở nơi Đức Giêsu chịu đóng đinh, tội lỗi của  mọi người mới được tẩy xóa ; chỉ trong máu của Đức Giêsu, loài người mới được thánh hoá, cứu chuộc, trở nên công chính và được hiện hữu trong Thiên Chúa (x .1 Cr 1,30) ; chỉ trên khuôn mặt của Đức Giêsu, tội nhân mới nhận ra và nhận được sức mạnh cứu rỗi toàn năng của Thiên Chúa được biểu hiện và thể hiện nơi Tình Yêu được trọn vẹn dâng hiến.

Thực vậy, Đức Giêsu từ nay là Giao Ước mới giữa loài người tội lụy cần được thương xót và Thiên Chúa nhân hậu, giàu lòng xót thương, đồng thời, thân thể của Đức Giêsu trở nên  Đền Thờ của Thiên Chúa giữa loài người, như dấu chỉ của Giao Ước mới, điều Đức Giêsu đã muốn nói, khi lớn tiếng thách thức : “Các ông cứ phá hủy Đền Thờ này đi ; nội ba ngày, tôi sẽ xây dựng lại”, mà các môn đệ của Ngài chỉ hiểu được sau khi “Người từ cõi chết sống lại sau ba ngày chôn trong mồ” (x . Mc 8,31 ; 9, 31 ; 10,34).

Vâng, Đền Thờ mới, dấu chỉ của Giao Ước mới  là Thân Thể của Đức Giêsu, mà Thân Thể ấy chính là Giáo Hội, như thánh Phaolô đã khẳng định : “Ví như thân thể người ta chỉ là một, nhưng lại có nhiều bộ phận, mà các bộ phận của thân thể tuy nhiều, nhưng vẫn là một thân thể, thì Đức Kitô cũng vậy. Thật thế, tất cả chúng ta, dầu là Do Thái hay Hy lạp, nô lệ hay tự do, chúng ta đều đã chịu phép rửa trong cùng một Thần Khí để trở nên một thân thể… Vậy anh em, anh em là thân thể Đức Kitô, và mỗi người là một bộ phận” (1 Cr 13,12-13.27).

Vì Thân Thể Đức Giêsu là Đền Thờ, và mỗi người chúng ta là chi thể của Thân Thể ấy, nên cũng là những hòn đá sống động xây dựng Đền Thờ của Thiên Chúa giữa loài người…

Vì Thân Thể Đức Giêsu là Hội Thánh, và mỗi Kitô  hữu là chi thể của Thân Thể mầu nhiệm có Đức Giêsu là Đầu, nên cũng là những viên gạch xây dựng Giáo Hội, là Nhà Thiên Chúa giữa nhân loại.

Vì là chi thể của Thân Thể  mầu nhiệm, nên mỗi người chúng ta khi lãnh nhận “Bánh được bẻ ra” sẽ được trở nên Thân Thể của Đức Giêsu, và Đền Thờ của Chúa Thánh Thần, như thánh Phaolô qủa quyết : “Nào anh em đã chẳng biết rằng anh em là Đền Thờ của Thiên Chúa, và Thánh Thần Thiên Chúa ngự trong anh em sao? Vậy ai phá hủy Đền Thờ Thiên Chúa, thì Thiên Chúa sẽ hủy diệt kẻ ấy. Vì Đền Thờ Thiên Chúa là nơi thánh, và Đền Thờ ấy chính là anh em” (1Cr 3,16 -17).

Ước gì trong Mùa Chay thánh, chúng ta tâm niệm và xác tín : “Không ai có thể đặt nền móng nào khác ngoài nền móng đã đặt sẵn là Đức Giêsu Kitô” (1 Cr 3,11), và trên nền móng này, Giao Ước giữa Thiên Chúa với con người được thiết lập và Đền Thờ Thiên Chúa được xây dựng bền vững trên đất người, và trong tâm hồn mọi người.

Về mục lục

THANH TẨY ĐỀN THỜ-

Lm. Thái Nguyên

Suy niệm

Nhìn quang cảnh chợ búa bát nháo, hỗn độn ở sân đền thờ Giêrusalem, Chúa Giêsu không thể chịu nổi tình trạng buôn thần bán thánh của các tư tế. Họ đã lợi dụng đền thờ làm nơi kinh doanh thu nhập bổ béo cho mình. Thái độ mạnh bạo của Chúa Giêsu hôm nay là trường hợp duy nhất cho thấy Ngài muốn trong sạch hóa đền thờ, muốn hoàn thành ước vọng của Cha theo lời ngôn sứ Dacaria: “Ngày ấy sẽ không còn lái buôn trong Nhà Đức Chúa” (14, 21).

Thực tế, tinh thần đạo giáo của Israel lúc đó đã suy thoái và bị tục hóa nặng nề. Việc buôn bán ở đền thờ đã bóc lột những người nghèo. Họ phải đổi thành tiền của đền thờ chỉ còn giá trị phân nửa, rồi phải mua lễ vật ở đó để dâng tiến Thiên Chúa với giá cao gấp mười lần. Lòng yêu mến công lý bốc cháy trong tim Đức Giêsu, khiến Ngài phải gây một cú sốc để mọi người thấy được tính chất quan trọng. Chúa Giêsu biết rõ sự nguy hiểm khi Ngài làm như thế, và đã ứng nghiệm câu Thánh vịnh:“Vì nhiệt tâm lo nhà Chúa mà con phải thiệt thân” (Tv 69, 10).

Người ta lấy làm lạ về thái độ của Chúa Giêsu, nhưng Ngài không làm như vậy mới lạ. Nếu Ngài chỉ nói nhỏ nhẹ thôi thì rõ ràng Ngài tỏ ra nhát đảm, vì sợ đụng chạm đến quyền lợi của thượng tế Khanania và nhóm tư tế trong đền thờ. Nguy hiểm hơn nữa đó là sự khoan nhượng như dấu hiệu thỏa hiệp với sự dữ. Thái độ Chúa Giêsu ở đây là muốn khai trừ sự dữ hơn là giận dữ. Ngài không hành động theo cảm tính, mà theo lẽ chân thật, và khẳng định rõ: “Nhà Ta là nhà cầu nguyện…”.

Trước sự chất vấn của người Do Thái, Chúa Giêsu mạnh mẽ khẳng định một lần nữa:“Các ông cứ phá hủy Ðền Thờ này đi; nội ba ngày, tôi sẽ xây dựng lại”. Chúa Giêsu ám chỉ đến cái chết và sự phục sinh của Ngài. Thân thể được phục sinh của Ngài sẽ là Ðền Thờ mới, nơi nhân loại thờ phượng Thiên Chúa cách đích thực.

Biến cố thanh tẩy đền thờ xảy ra gần ngày lễ Vượt qua của người Do Thái, nên đây cũng là hành động biểu trưng của Chúa Giêsu cho chúng ta thấy: Ngài thay thế chỗ các tư tế Do thái, và xóa bỏ hình thức tế tự cũ để thay vào bằng một hiến lễ tinh tuyền là chính Ngài, mà Thiên Chúa đã loan báo qua ngôn sứ Malakia (1, 10-11). Nếu đền thờ là nơi Thiên Chúa và con người gặp gỡ nhau, thì từ đây sự gặp gỡ này được thực hiện trong Đức Giêsu Kitô: Đấng cứu độ duy nhất.

Thái độ của Chúa Giêsu hôm nay là thái độ quyết liệt, không nhượng bộ: “Hãy đem tất cả những thứ này ra khỏi đây”. Ngài đòi ta phải triệt hạ cho bằng được mọi ngổn ngang và bừa bãi trong tâm hồn mình, đòi phải trong sạch hóa mọi tình trạng loang lỗ và tiêu cực nơi bản thân ta. Không thể là con cái Thiên Chúa khi chúng ta vẫn còn muốn nô lệ cho thế gian, hoặc trở thành kẻ hai lòng: vừa muốn dâng hiến cho Chúa lại vừa muốn sở hữu những vui thú lợi lộc ở đời này.

Bài Phúc Âm hôm nay còn nhắc nhớ tâm hồn của mỗi người chúng ta là đền thờ của Thiên Chúa, là nhà cầu nguyện, là cung thánh, nơi thâm sâu nhất để sống kết hiệp với Chúa. Thiếu kết hiệp với Chúa trong đời sống hằng ngày, lòng ta dễ trở thành sào huyệt của bọn cướp, là tính vị kỷ, kiêu căng, ghen ghét, thống trị, chiếm hữu… Thân xác ta cũng là đền thờ của Thánh Thần. Có những đền thờ thánh thiêng đã trở nên phàm tục. Những đam mê vô độ của thân xác đã vô hiệu hóa quyền năng của Thánh Thần, Đấng luôn đem lại sức sống mới cho đời ta.

Mùa Chay là mùa tu sửa lại đền thờ tâm hồn mình. Ước chi chúng ta dám can đảm hành động theo sự đòi hỏi đầy yêu thương của Chúa.

Cầu nguyện

Lạy Chúa Giêsu!
Đấng hiền lành và khiêm nhượng,
luôn hành động với tất cả tình thương,
nhưng rồi có lần Chúa đã nổi giận,
khi thấy đền thờ đầy gian lận bán buôn,
người ta đã biến Nhà Cha thành cái chợ,
không còn là nơi thanh tịnh để tôn thờ.

Chúa thấy phải thanh tẩy đền thờ,
cho khỏi những ô uế và bợn nhơ,
khỏi tham lam và tráo trở của lòng người,
đã biến nơi thánh thiêng thành phàm tục,
để đầu cơ trục lợi thay vì đem ân phúc.

Hành động của Chúa cho con hiểu,
đã đến lúc đền thờ được thay thế,
bằng chính thân thể Chúa phục sinh,
để đem lại cho tất cả những ai tin,
dám dấn thân trên con đường ngay chính,
đạt tới an bình và cuộc sống phúc vinh.

Qua Lời Chúa con cảm thấy chột dạ,
vì nhận ra tình trạng tâm hồn mình,
cũng có những thứ ô nhơ và bất kính,
có bao nhiêu thói xấu đã thành hình,
có những mưu mô và tính toan bất chính,
không xứng đáng là đền thờ nơi Chúa ngự.

Xin Chúa thanh tẩy con khỏi những gì ô uế,
cho con biết sống với tinh thần khổ chế,
để tâm con luôn thanh sạch và sáng trong,
mà thờ phượng Chúa với tất cả tấm lòng.

Nhờ đó mà con tỏ lộ Chúa qua mọi việc,
biểu hiện Chúa ở mọi nơi,
nêu cao Chúa trong mọi lúc,
là niềm vui và hạnh phúc của đời con. Amen.

Về mục lục

ĐỂ CHÚA THANH TẨY

Bông hồng nhỏ

Cứ mỗi dịp Tết đến, mấy đứa trẻ dưới quê lại tíu tít khoe: “Hôm qua, mẹ tớ kéo tớ ra giếng để tắm. Mẹ bảo năm mới đến rồi, phải tắm cho sạch thì mới mau lớn”. Thật ra, mấy đứa trẻ ấy hằng ngày vẫn tự tắm nhưng chỉ tắm vội vàng, phần vì trời lạnh nên lười tắm, phần vì mải chơi với đám bạn nên đứa nào cũng ngại tắm. Những đứa trẻ ấy vui thích khi được tắm rửa sạch sẽ và hơn thế, chúng mong đợi sẽ thấy mình mau lớn hơn. Việc thanh tẩy thân xác là điều quan trọng nhưng có một điều quan trọng và rất cần thiết đó là việc thanh tẩy tâm hồn. Ta có để cho mình được Chúa Giêsu thanh tẩy tâm hồn mình không?

Hôm nay, Chúa Giêsu vào Đền Thờ, Người thanh tẩy Đền Thờ và gặp phải thái độ chống đối của những người Do thái. Người đánh đuổi những kẻ buôn bán và đổi tiền ra khỏi đền thờ cách mạnh mẽ: “Đem tất cả những thứ này ra khỏi đây, đừng biến nhà Cha tôi thành nơi buôn bán” (Ga 2,16). Chúa Giêsu xua đuổi những kẻ đổi tiền và buôn bán ra khỏi Đền Thờ là một lời nhắc nhở cho chính ta về việc nhìn lại tâm hồn mình. Thánh Phaolô cũng đã nhắc nhở ta: “Anh em không biết rằng thân xác anh em là đền thờ Chúa Thánh Thần sao?” (1Cr 6,19). Thân xác của ta là Đền thờ của Chúa Thánh Thần, ta phải luôn ý thức sự hiện diện thánh thiêng của Thiên Chúa nơi tâm hồn mình; hãy tôn vinh Thiên Chúa bằng cách ăn ở sao cho xứng với phẩm giá làm con Chúa. Những người Do thái đã chứng kiến các phép lạ của Chúa Giêsu, họ tin vào Người. Nhưng chính Người lại không tin họ, vì Người biết họ hết thảy. Niềm tin của họ chóng phai tàn vì họ không thật sự yêu mến Người. Ta vẫn tuyên xưng niềm tin của mình vào Thiên Chúa, niềm tin ấy được biểu hiện như thế nào?

Cuộc đời đầy dẫy những bon chen, lọc lừa, dối trá… Khi chiều theo những cám dỗ, ta sẽ làm cho mình ra ô uế, làm ta xa lìa Thiên Chúa. Sống trong một xã hội có nhiều những cám dỗ, ta phải thật tỉnh thức để không chiều theo những cám dỗ. Hãy lắng nghe tiếng lương tâm của mình để phân định và chọn lựa. Yêu mến Thiên Chúa hết lòng, ta hãy tìm cách diễn tả đức tin của mình, hãy nối dài những Thánh lễ trong đời sống thường ngày của ta. Ta hãy sống yêu thương như Chúa mời gọi, vì cuộc sống đầy yêu thương cũng là một bàn tiệc Thánh Thể mà Chúa vẫn mời gọi ta hãy đến và đón lấy yêu thương. Việc năng học hỏi Lời Chúa và giáo huấn của Giáo Hội, năng bàn hỏi với những người khôn ngoan sẽ giúp ta mài giũa cho lý trí được sáng suốt. Bằng đời sống cầu nguyện, thường xuyên kết hiệp mật thiết với Chúa Giêsu, ta sẽ được sống dưới tác động của Chúa Thánh Thần, biết nhạy bén với tiếng Chúa. Hãy năng lãnh nhận bí tích Hòa giải để được Chúa Giêsu thanh tẩy tâm hồn mình. Mỗi ngày, ta hãy đặt mình thường xuyên trước sự hiện diện của Chúa Giêsu và sống trong tình yêu của Người. Hãy từng bước cảm nếm tình yêu bao la của Thiên Chúa, Người vẫn luôn chăm sóc, dõi theo ta trong từng phút giây. Hễ mỗi lần ta đi lạc, Người tìm cách dẫn ta trở về, Người đứng trước cửa lòng ta và gõ cửa, kiên nhẫn chờ đợi ta mở lòng ra. Tội lỗi là những rào cản khiến cho lối vào tâm hồn ta đầy những ngổn ngang, bừa bộn, bẩn thỉu và tối tăm, lầy lội. Từng ngày, bằng việc tham dự các giờ thờ phượng thật sốt sắng, ta hãy để cho trái tim mình được đầy ắp tình yêu của Chúa, hãy đưa đôi mắt tâm hồn chiêm ngắm vẻ đẹp của Giêsu Thánh Thể, để khi đón nhận chính Mình Thánh Người, ta sẽ có được sức mạnh để yêu thương anh em mình. Ta sẽ tìm được cách thế để sửa sang lại căn nhà của tâm hồn mình.

Lạy Chúa Giêsu! Chúa vẫn thấu biết lòng con. Chúa vẫn kiên nhẫn mời gọi con sửa sang lại tâm hồn mình. Như một đứa trẻ lười tắm, con ngại ngần vì bao tội lỗi làm con xấu hổ, bao cám dỗ đầy đam mê làm con khó rút chân ra khỏi vũng lầy êm ái, bao tật xấu ngổn ngang trong đời sống con. Trong Mùa Chay Thánh này, xin Chúa giúp con can đảm canh tân con người mình, chừa bỏ được một tật xấu cố hữu và trồng được một bông hoa nhân đức để dâng lên Chúa. Con nguyện làm một đứa trẻ để được Chúa thanh tẩy và vui mừng chờ đợi mình sẽ lớn thêm một chút. Amen.

Về mục lục

TẨY UẾ ĐỀN THỜ

Thiên San

Gần đến lễ Vượt Qua của người Do Thái, Đức Giêsu lên thành Giêrusalem. Người thấy trong Đền thờ có những kẻ bán chiên, bò, bồ câu và những người đang ngồi đổi tiền. Người lấy dây làm roi mà xua đuổi họ ra khỏi đền thờ cùng chiên bò, bồ câu, lật nhào bàn ghế của những kẻ đổi tiền. Người Do Thái rất ngạc nhiên về thái độ của Đức Giêsu (x. Ga 2, 13-25).

Lòng nhiệt thành với nhà của Cha đã khiến Đức Giêsu “nổi nóng”. Thực ra, những gì Đức Giêsu nhìn thấy là những hoạt động rất quen thuộc người ta có thể gặp thấy mỗi khi lên Đền thờ Giêrusalem. Vào các dịp lễ lớn, các hoạt động đó lại trở nên nhộn nhịp hơn. Để dâng của lễ cho Thiên Chúa, những người Do thái chọn trong số đàn vật của mình những con chiên, con dê béo tốt nhất, không thương tật. Đối với những ai không tìm được, không có con vật nào hoặc vì nhà quá xa, không thể mang theo của lễ, họ có thể chọn mua một vài con vật họ muốn để làm của lễ dâng kính Chúa. Bởi đó rất dễ hiểu về hoạt động buôn bán tại đây. Người Do Thái mỗi khi lên Đền thờ, họ phải đổi tiền mới có thể mua được những gì họ cần, bởi lúc bấy giờ, họ đang bị đế quốc Rôma cai trị.

Vậy tại sao Đức Giêsu phải “nổi nóng”. Phải chăng hoạt động buôn bán tại đền thờ được những kẻ buôn bán lợi dụng, lấn át cả việc thờ phượng, đến nỗi tràn vào cả trong đền thờ nơi chỉ dành cho việc thờ phượng? Đền thờ là nơi con người gặp gỡ Thiên Chúa nhưng nay biến thành “sào huyệt của bọn cướp”, bị tục hóa. Trước cảnh tượng ấy, dường như Đức Giêsu đã phải gào lên: “Đem tất cả những thứ này ra khỏi đây, đừng biến nhà Cha tôi thành nơi buôn bán.” (Ga 2,16). Đức Giêsu “nổi nóng” là chuyện rất dễ hiểu.

“Các ông cứ phá huỷ Đền Thờ này đi, nội ba ngày, tôi sẽ xây dựng lại” (Ga 2,19). Đức Giêsu mạc khải cho chúng ta biết rằng đền thờ Ngài muốn nói đến ở đây chính là thân thể Người. Thiên Chúa hiện diện với nhân loại nơi Đức Giêsu: “Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha.” (Ga 14,9). Chính Ngài cũng nhiều lần mạc khải cho chúng ta biết về điều ấy. Qua bí tích Rửa tội, nhờ liên đới với Đức Giêsu, chúng ta được phần phúc trở nên con cái của Ngài. Đức Giêsu chính là đầu còn tất cả chúng ta là chi thể. Nhờ sự hợp nhất ấy, chúng ta được trở nên Đền thờ của Người. Thánh Phaolô từng nói: “Anh em lại chẳng biết rằng thân xác anh em là Đền thờ của Thánh Thần sao?” (1Cr 6,19). Đền thờ ấy càng trở nên sống động hơn khi ta rước Chúa Giêsu Thánh Thể vào lòng.

Mỗi người chúng ta thật sự là Đền thờ của Thiên Chúa. Vậy Đền thờ ấy hiện đang trong tình trạng nào? Chắc hẳn, chúng ta phải thừa nhận trằng đền thờ ấy không luôn luôn được sạch. Nó cần được thanh tẩy. Phải chăng nó cũng đang bị tục hóa bởi những hoạt động “buôn bán” đang diễn ra ngày một nhiều hơn, lấn át và tràn lan hơn. Tự sức mình, chúng ta khó ra khỏi tình trạng hỗn độn, buôn bán đó. Chúng ta hãy xin Chúa Giêsu, Đấng ngự trong tâm hồn ta giúp ta thực hiện những cuộc tẩy uế. Chính Ngài sẽ giúp chúng ta can đảm, dứt khoát đuổi ra khỏi đền thờ những gì là ô uế để nhường chỗ cho Thiên Chúa. Xin Chúa cho chúng ta có được lòng nhiệt thành với “nhà Cha” nơi chính tâm hồn mình. Cùng giúp chúng ta biết yêu thương, tôn trọng tha nhân vì họ cũng là Đền thờ của Thiên Chúa theo cách nào đó.

Về mục lục

CỨ PHÁ HỦY ĐỀN THỜ NÀY ĐI

Lm. Giuse Tạ Xuân Hòa

Trong những năm gần đây, việc xây dựng các ngôi thánh đường mới, hay các trung tâm mục vụ diễn ra khá ồ ạt. Có những nơi, Thánh đường xuống cấp hay không có nơi học giáo lý cho các em thì việc xây dựng quả là cần thiết. Tuy nhiên, cũng có những nơi muốn hoành tráng, muốn giáo xứ của mình hơn giáo xứ bạn nên những ngôi nhà thờ cổ hay nhà xứ cổ bị phá hủy đi để thay thế bằng những công trình đồ sộ thì quả là lãng phí. Đằng sau những công trình đó là biết bao nhiêu câu chuyện khó diễn tả thành lời.

Trong bữa cơm trưa nay, tôi trao đổi với vài người trong bàn ăn về đề tài xây dựng này. Có một bạn trẻ nói với tôi rằng nơi bạn sinh sống và học tập, bạn thấy các thánh lễ cứ dâng của lễ liên tục. Bạn cảm thấy thánh lễ mất đi vẻ thiêng thánh. Bạn cũng chia sẻ thêm là có những người nói với bạn đó rằng đi lễ thấy người ta lên dâng của lễ mà mình không lên thì ngại. Vì thế mà họ bắt buộc phải lên. Bản thân tôi cũng được nghe những chia sẻ từ những giáo dân tôi quen biết. Có người nói rằng con không dám đi dự thánh lễ đó bởi biết chắc sẽ có dâng của lễ mà con thì không có tiền. Một người khác thì nói: nhà con có ba khẩu. Mỗi khẩu đóng góp 200 ngàn đồng. Trong nhà con chỉ còn có 500 ngàn, nhưng người đi thu tiền nhất định không nhận, phải đủ 600 mới được. Thế là con lại phải đi vay thêm 100 ngàn để đóng cho đủ số.

Tin Mừng Chúa Nhật III Mùa Chay năm B kể lại câu chuyện Chúa vào Đền Thờ và đánh đuổi tất cả bọn buôn bán ra khỏi Đền Thờ. Chúa nói đừng biến nhà Cha Ta thành nơi buôn bán. Có lẽ chưa bao giờ tôi thấy Chúa tỏ thái độ dứt khoát và mạnh mẽ như hôm nay. Một Đức Giê-su hiền lành và khiêm nhường lại có thể có những hành động thực sự quyết liệt. Người Do Thái chất vấn Chúa rằng ông lấy quyền gì mà làm như vậy. Chúa đáp cứ phá hủy Đền Thờ này đi nội trong ba ngày Ta sẽ xây dựng lại. Người Do Thái kinh ngạc vì phải mất 46 năm họ mới xây dựng được Đền Thờ này. Thế mà Chúa bảo chỉ xây dựng lại trong ba ngày. Nhưng họ không biết rằng Chúa ám chỉ Đền Thờ là chính Thân Thể của Chúa. Qua câu chuyện này, Chúa muốn dạy tôi một bài học thật rõ ràng. Đền Thờ vật chất dù có nguy nga tráng lệ tới đâu thì cũng không bao giờ quan trọng bằng Đền Thờ là chính tâm hồn mỗi con người. Con người mới thực sự quan trọng. Con người dù bé nhỏ nghèo hèn tới đâu cũng đều là thánh thiêng. Chúa không chấp nhận sự thỏa hiệp. Tâm hồn con người không thể bị đồng tiền chi phối, điều khiển. Vì thế, cần có một thái độ dứt khoát với tiền bạc như chính Chúa đã dạy: “Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi tiền của được”. (Lc 16,13)

Người ta thường nói Đình sang thì Làng siêu. Việc xây dựng những Đền Thờ vật chất chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó được làm nên bởi những tâm hồn thiện lành. Khi con người cảm nghiệm sâu xa mọi sự mình có đều do Chúa tặng bạn, họ sẽ đóng góp xây dựng không phải là sự bắt buộc mà là sự tự nguyện dâng hiến. Những công trình vật chất dù hoành tráng tới đâu, nếu được làm nên từ sự ép buộc thì cũng chẳng có giá trị gì. Nếu vì xây dựng Đền Thờ vật chất mà phá hủy đi Đền Thờ thiêng liêng là tâm hồn các tín hữu thì quả là đáng buồn. Thú thật, tham dự các thánh lễ tạ ơn khánh thành các ngôi thánh đường mới những năm gần đây, tôi cứ thấy không ổn lắm. Bước vào nhà thờ, tôi không cảm nghiệm được vẻ thiêng thánh. Tôi cảm thấy rất khó cầu nguyện. Có vẻ như những ngôi nhà thờ mới chỉ đáp ứng được một việc là rộng lớn hơn chứ không thể tạo ra một cái gì đó huyền bí so với các ngôi nhà thờ trước đây. Khuôn viên Nhà thờ cũng thiếu đi cây xanh, thiếu đi một cái gì đó là thiên nhiên. Nhiều giáo xứ xây dựng bừa bãi không quy hoạch đã làm mất đi cái hồn thiêng mà bao đời cha ông và các vị tiền bối đã dày công xây dựng. Tôi băn khoăn và tự hỏi rồi chúng ta sẽ đi về đâu?

Lạy Chúa, xin biến đổi con thành Đền Thờ đích thực của Chúa. Xin Chúa giúp xua đuổi khỏi con những gì nhơ bẩn. Xin tẩy rửa con trong sạch để con luôn mãi thuộc về Chúa. Amen.

Về mục lục

DANH TÍNH ĐỨC KITÔ

Lm Vũđình Tường

Để tỏ lòng kính mến Thiên Chúa và dâng lời tạ ơn, Đức Kitô thường tham dự Đền Thờ Jerusalem vào các ngày lễ trọng trong năm. Cùng tâm tình đó tín hữu khắp nơi, hành hương từ miền xa xăm về Đền Thờ trong những dịp lễ lớn. Bởi xa xôi, cách trở, nhiều người không tiện mang theo lễ vật dâng tiến Thiên Chúa. Việc bán chiên, cừu bò, bồ câu và đổi tiền nơi Đền Thờ là một cử chỉ bác ái. Chính những trao đổi trên biến Đền Thờ trở nên sầm uất, phồn thịnh, và đồng thời giúp tài chánh trong việc sửa sang, bảo trì thánh điện, và chi phí cho nhóm lãnh đạo trung ương bảo vệ, coi sóc Đền Thờ. Mục đích tốt lành ban đầu kia, từ năm này đến năm kia, bị thay đổi, thoái hoá, biến dạng, trở thành nguồn thu lớn cho con buôn. Lãnh đạo trung ương Đền Thờ cũng không tránh khỏi thoái hoá, trái lại họ còn chấp thuận, ủng hộ cho những thay đổi trên. Việc thờ phượng, tế lễ Thiên Chúa bị thế tục hoá. Tín hữu hành hương trở thành nạn nhân của những thoái hoá này. Nhiều người bất bình nhưng không ai dám lên tiếng. Nuốt hận để được yên thân, nếu không sẽ gặp rắc rối to, không phải với chân tay, mà chính là đụng đầu với nhóm lãnh đạo trung ương Đền Thờ. Súc vật buôn bán không phải là nguyên nhân gây nên tệ nạn, mà chính là chủ của chúng. Đằng sau những người chủ này có nhóm lãnh đạo trung ương Đền Thờ chống lưng. Vì thế chúng ra oai, tác quai, tác quái với lữ khách hành hương. Đức Kitô kịch liệt phản đối tổ chức lạm dụng Đền Thờ, và ngược đãi lữ khách hành hương. Ngài biết rõ lãnh đạo trung ương Đền Thờ sẽ hành động, quyết tâm triệt tiêu những ai cả gan, dám chống lại họ. Biết rõ nguy hiểm sẽ đến. Đụng đến nhóm lãnh đạo trung ương cầm chắc trong tay mất mạng. Biết thế nhưng Đức Kitô không thể làm ngơ hơn được nữa. Ngài lớn tiếng phản đối; kèm theo lời nói là hành động,

‘Đừng biến nhà Cha Tôi thành nơi buôn bán’ c.16.

Đức Kitô coi Đền Thờ là nhà Cha của Ngài. Chính câu nói trên bộc lộ Danh Tính Đức Kitô. Ngài không phải là một khách hành hương bình thường. Những lần trước đây, Ngài đến Đền Thờ như một khách hành hương bình thường, nhưng lần này khác hẳn, Ngài đến Đền Thờ với tư cách; thứ nhất là Con Thiên Chúa, và thứ hai là trọng trách của người Con. Ngài bộc lộ điều đó bởi ‘Giờ’ của Ngài sắp đến. Là Con Thiên Chúa, Đức Kitô không thể để cho nhà Cha Mình ra dơ bẩn, nhuốc nha. Thánh Điện từng là nơi thánh, nơi thờ phượng, nơi hết mực tôn kính Thiên Chúa, với tất cả tâm tình, lòng mến. Thánh Điện từng là nơi thờ phượng chung cho mọi người. Bây giờ nhóm lãnh đạo trung ương không những ngăn cấm người khác vào Thánh Điện, mà còn chiều con buôn để họ biến Thánh Điện thành nơi phàm tục, gian tham, lừa gạt khách hành hương. Nhóm lãnh đạo trung ương coi quyền lực, lợi nhuận là chính; thờ phượng trở thành mờ nhạt, thứ yếu. Gian tham, lừa đảo, bất công luôn chứa mầm mống chia rẽ, phe nhóm. Phe nhóm, chia rẽ sớm muộn gì cũng phá sập Đền Thờ. Vì sao? Vì khách hành hương không còn cảm thấy Đền Thờ là của họ. Đền Thờ trở thành tài sản riêng của nhóm lãnh đạo trung ương, và tay chân họ. Bởi cảm thấy Đền Thờ không thuộc về mọi người nên người ta thờ ơ, lạnh nhạt, không quan tâm.

Đức Kitô lên tiếng, Ngài trở thành tiếng nói chung cho lữ khách hành hương. Ngài không để cho nhóm lãnh đạo trung ương tiếp tục thao túng, làm ô uế Đền Thờ. Con buôn không lên tiếng phản đối Đức Kitô, nhưng nhóm lãnh đạo trung ương Đền Thờ chắc chắn sẽ lên tiếng, bởi đụng chạm đến nguồn thu của họ. Họ đặt vấn đề với Đức Kitô. Ai cho phép ông làm điều đó. Hãy chứng minh cho chúng tôi biết ông có quyền đó. Đức Kitô đáp,

‘Phá huỷ Đền Thờ này đi; nội trong ba ngày, tôi sẽ xây dựng lại’. c.19.

Nghe câu trên họ cười khẩy, chế nhạo Đức Kitô. Cha ông họ mất bốn mươi sáu năm mới xây dựng được Đền Thờ, một mình Đức Kitô làm sao có thể xây dựng lại trong ba ngày? Về mặt thể lí Đức Kitô cảnh báo, với cách điều hành gian tham, tồi bại, bất công, phe phái của nhóm trung ương Đền Thờ; sớm muộn gì Đền Thờ cũng bị phá hủy. Điều cảnh báo trên xảy ra bốn mươi năm sau đó. Đền Thờ bị ngoại bang tàn phá tan tành. Về mặt tâm linh, Đức Kitô nói chính thân thể Ngài là Đền Thờ sống động. Lãnh đạo trung ương Đền Thờ hiểu lầm điều Đức Kitô nói với họ. Thay vì nghe lời cảnh tỉnh dẫn đến thống hối, ăn năn, trở về cùng Thiên Chúa; nhóm lãnh đạo trung ương bị cái tôi kiêu căng che mắt, không nhìn ra sự thật. Hò càng lún sâu vào cái kiêu căng, tự phụ của họ. Tác giả Kinh thánh giải thích,
‘Đền Thờ Đức Kitô muốn nói đây là chính thân thể Người’ c.22.
Chính Đức Kitô xác nhận trong lúc đàm thoại với người phụ nữ thành Samarita,
‘Những người thờ phượng Chúa Cha trong thần khí và sự thật, vì Chúa Cha tìm kiếm những ai thờ phượng Người như thế’ Gn 4,23.
Người phụ nữ thưa cùng Đức Kitô, ‘Tôi biết Đấng Mesiah gọi là Đức Kitô, sẽ đến, Khi Người đến, Người sẽ loan báo cho chúng tôi mọi sự. Đức Kitô đáp, ‘Đấng ấy chính là tôi, người đang nói chuyện với chị đây’. Gn 4,26
Thờ phượng trong thần khí và sự thật là cách thờ phượng duy nhất Đức Kitô mặc khải cho người phụ nữ. Là Con Thiên Chúa, Đức Kitô là Đền Thờ sống động cho những ai tin vào Thiên Chúa. Điều này thật sáng tỏ sau cuộc tử nạn. Sau ba ngày Đức Kitô phục sinh, sống lại vinh quang. Ứng nghiệm lời Đức Kitô loan báo, sau ba ngày Ngài sẽ xây dựng Đền Thờ mới, hoàn hảo.

Về mục lục

LẠM DỤNG

Trầm Thiên Thu

Lạm dụng là sử dụng quá giới hạn được phép: lạm dụng lòng tốt của người khác, lạm dụng rượu bia, lạm dụng chức quyền, lạm dụng từ ngữ,… Lĩnh vực nào cũng có tác hại.

Về cơn giận, Francis Quarles nói: “Hãy cẩn thận người ít nổi giận; bởi nỗi giận càng chậm chạp kéo đến, càng trở nên mạnh mẽ và càng khó dứt. Sự kiên nhẫn bị lạm dụng sẽ hóa thành cơn thịnh nộ.” Về quyền hạn, La Fontaine nói: “Bất cứ ai được trao quyền lực sẽ lạm dụng nó nếu không có động lực là tình yêu sự thật và đức hạnh, cho dù kẻ đó là hoàng tử hay dân thường.” Về ngôn ngữ, John Adams nói: “Sự lạm dụng ngôn từ là công cụ lớn nhất của lối mánh khóe và ngụy biện, của các đảng phái, bè lũ và phe cánh trong xã hội.”

Có lẽ đáng sợ nhất là lạm dụng tự do. Thật vậy, ngay từ thuở khai thiên lập địa, Thiên Chúa đã trao quyền tự do cho con người nhưng Ngài cũng lập luật: “Hết mọi trái cây trong vườn, ngươi cứ ăn; nhưng trái của cây cho biết điều thiện điều ác thì ngươi KHÔNG được ăn, vì ngày nào ngươi ăn, chắc chắn ngươi sẽ phải chết.” (St 2:16-17) Cây này gọi là “cây cấm” và ở giữa Vườn Địa Đàng. (St 3:3) Tự do liên quan lề luật.

Cái gì cũng có giới hạn nhất định, tự do cũng vậy. Ai cũng có quyền tự do ăn uống, nhưng phải có giới hạn. Ăn để sống – nói chung, nhưng có thứ ăn vào thì sống, có thứ ăn vào thì chết. Cuộc sống đời thường cũng vậy, không phải ẩm thực nào cũng tốt. Có thứ ăn vào thì tốt, có thứ ăn vào thì hại, có thứ ăn vào thì khỏe, có thứ ăn vào thì bệnh. Đó là quy luật về ẩm thực, về dinh dưỡng. Cẩn tắc vô ưu, vì cái miệng có thể hại cái thân. Tất nhiên là “lỗi tại tôi” mà thôi.

Để ngăn chặn lạm dụng thì phải có luật, giúp cuộc sống bình yên. Có nhiều loại luật – luật tự nhiên, luật môi trường, luật hôn nhân và gia đình, luật giao thông, luật dân sự, luật quân sự,… Nhà có gia phong, nước có quốc pháp, tổ chức dù lớn hay nhỏ đều có quy luật. Đời và đạo cũng có luật riêng. Như chiếc hàm thiếc hoặc chiếc dây cương để điều khiển con ngựa, luật giúp con người sống đàng hoàng hoặc chấn chỉnh cách sống. Lề luật cần thiết nhưng không quan trọng bằng con người. Người Pharisêu thấy các môn đệ bứt lúa ăn trong ngày sa-bát, họ liền chê trách và cho đó là phạm luật, nhưng Chúa Giêsu thẳng thắn nói với họ: “Ngày sa-bát được tạo nên cho con người, chứ không phải con người cho ngày sa-bát.” (Mc 2:27) Luật vị nhân sinh. Luật vì con người, con người khôn nên quá câu nệ vào luật.

Bất cứ luật nào cũng có những điều khoản khác nhau. Vi phạm luật là phạm pháp, là có tội, nhưng mức độ phạm tội cũng khác nhau. Người áp dụng luật để xét xử phải dựa trên tình yêu thương mà xét xử, để tránh hàm oan.

Có đủ thứ luật trong cuộc sống, từ hội đoàn tới làng xã, từ quốc gia tới quốc tế, nhưng các luật đó vẫn chỉ là nhân luật – luật của con người, quan trọng nhất vẫn là Thiên Luật, và mọi lề luật đều phải dựa vào Luật Trời, Luật của Thiên Chúa – Thánh Luật. Luật Tân Ước tóm gọn còn 2 điều là Mến Chúa và Yêu Người. Còn Luật Cựu Ước có hơn 600 điều. Đạo Công giáo có Mười Điều Răn (Thập Giới) do chính Thiên Chúa thiết lập và bất biến, Giáo Hội có Giáo Luật và có thể thay đổi – trước có SÁU Điều Răn Năm, nay là NĂM Điều Răn. Buồn thay, một số nơi vẫn dùng Sáu Điều Răn. Như vậy thiếu tính duy nhất của Giáo Hội.

Văn sĩ, sử gia và triết gia Will Durant (1885-1981, Hoa Kỳ) có triết lý sống rất lạ: “Con người trở nên tự do khi nhận ra mình bị luật lệ ràng buộc.” Lề luật như sợi dây “trói buộc” người ta, nhưng chính sợi dây đó lại làm cho người ta được tự do. Thật là kỳ diệu vô cùng!

Qua trình thuật Xh 20:1-17, chúng ta thấy Thiên Chúa đã truyền ban các khoản luật để con người theo đó mà sống. Trước tiên, Ngài nói: “Ta là Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, đã đưa ngươi ra khỏi đất Ai Cập, khỏi cảnh nô lệ. Ngươi không được có thần nào khác đối nghịch với Ta. Ngươi không được tạc tượng, vẽ hình bất cứ vật gì ở trên trời cao, cũng như dưới đất thấp, hoặc ở trong nước phía dưới mặt đất, để mà thờ. Ngươi không được phủ phục trước những thứ đó mà phụng thờ: vì Ta, Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, là một vị thần ghen tương. Đối với những kẻ ghét Ta, Ta phạt con cháu đến ba bốn đời vì tội lỗi của cha ông. Còn với những ai yêu mến Ta và giữ các mệnh lệnh của Ta thì Ta trọn niềm nhân nghĩa đến ngàn đời.”

Thiên Chúa tạo dựng mọi sự. Luật tự nhiên chính là luật do Ngài thiết lập, không có gì trái ngược. Ngài cho biết thêm: “Ngươi không được dùng danh Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, một cách bất xứng, vì Đức Chúa không dung tha kẻ dùng danh Người một cách bất xứng. Ngươi hãy nhớ ngày sa-bát, mà coi đó là ngày thánh. Trong sáu ngày, ngươi sẽ lao động và làm mọi công việc của ngươi. Còn ngày thứ bảy là ngày sa-bát kính Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi. Ngày đó, ngươi không được làm công việc nào, cả ngươi cũng như con trai con gái, tôi tớ nam nữ, gia súc và ngoại kiều ở trong thành của ngươi. Vì trong sáu ngày, Đức Chúa đã dựng nên trời đất, biển khơi, và muôn loài trong đó, nhưng Người đã nghỉ ngày thứ bảy. Bởi vậy, Đức Chúa đã chúc phúc cho ngày sa-bát và coi đó là ngày thánh.” Phần này, nghe có vẻ dài dòng, nhưng là những điều có trong Năm Điều Răn Hội Thánh. Không xa lạ, vì rất các nhà thờ thường đọc kinh Mười Điều Răn và Năm Điều Răn Hội Thánh vào các ngày Chúa Nhật. Nhưng có thể vì chúng ta thuộc lòng, đọc quen quá rồi, thế nên có thể chỉ đọc mà quên suy xét.

Mệnh lệnh được Thiên Chúa ban ra tiếp theo: “Ngươi hãy thờ cha kính mẹ, để được sống lâu trên đất mà Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, ban cho ngươi. Ngươi không được giết người. Ngươi không được ngoại tình. Ngươi không được trộm cắp. Ngươi không được làm chứng gian hại người. Ngươi không được ham muốn nhà người ta, ngươi không được ham muốn vợ người ta, tôi tớ nam nữ, con bò con lừa, hay bất cứ vật gì của người ta.” Chúng ta thần này có trong Mười Điều Răn, cũng là những điều quen thuộc trong cuộc sống đời thường, bắt đầu từ gia đình.

Luật Cựu Ước sử dụng cách nói tiêu cực: Cấm, đừng, chớ, không được,… Luật Tân Ước sử dụng cách nói tích cực: Phúc cho ai… Cách nói thay đổi theo sự phát triển của xã hội, của con người, cách nghĩ cũng thay đổi theo cho phù hợp. Thích nghi là chuyện thường tình nhưng cần thiết. Như chúng ta biết, tất cả mọi sự đều thay đổi theo thời gian, kể cả luật pháp, cũng chỉ vì muốn con người sống tốt, hy vọng con người càng ngày càng hoàn thiện hơn. Mình sống tốt thì không chỉ lợi cho mình mà còn lợi cho tha nhân, ích cho xã hội và Giáo Hội, tất nhiên điều đó cũng đẹp lòng Thiên Chúa. Điều gì hợp Ý Chúa thì tốt lành, tạo công phúc cho chính mình.

Tại sao cần giữ luật? Vì chúng ta vốn là người xấu. (Mt 7:11) Luật có thể giúp con người hoàn thiện. Với kinh nghiệm giữ Luật Chúa, tác giả Thánh Vịnh đã vui mừng thốt lên: “Luật pháp Chúa quả là hoàn thiện, bổ sức cho tâm hồn. Thánh ý Chúa thật là vững chắc, cho người dại nên khôn. Huấn lệnh Chúa hoàn toàn ngay thẳng, làm hoan hỷ cõi lòng. Mệnh lệnh Chúa xiết bao minh bạch, cho đôi mắt rạng ngời.” (Tv 19:8-9) Rõ ràng lợi ích nhiều.

Trong sinh hoạt đời thường, con người thường ưa dùng lối tỷ giảo (so sánh) để diễn tả, có lẽ vì con người thích những gì cụ thể để dễ hiểu: Sắc như dao cau, đen như mực, trắng như bông, đẹp như tiên, xấu như ma, ác như quỷ,… Với những gì siêu phàm thì càng khó hiểu hơn, thậm chí là không thể hiểu. Tuy nhiên, Thánh Vịnh gia vẫn khéo léo giúp chúng ta dễ hiểu với lối so sánh thực tế: “Lòng kính sợ Chúa luôn trong trắng, tồn tại đến muôn đời. Quyết định Chúa phù hợp chân lý, hết thảy đều công minh, thật quý báu hơn vàng, hơn vàng y muôn lượng, ngọt ngào hơn mật ong, hơn mật ong nguyên chất.” (Tv 19:10-11)

Hằng ngày, chúng ta vẫn chứng kiến những điều trái ngược nhau: Người thích điều thiện, kẻ ưa điều ác. Quả thật, mỗi con người là một thế giới bí ẩn – chẳng ai giống nhau, người thế này, kẻ thế khác, từ thể lý đến tinh thần. Thật vậy, có những người thích làm điều ác, sẵn sàng sát hại nhau chỉ vì điều xích mích nhỏ hoặc món đồ không đáng giá. Có những người (cả trẻ và lớn) luôn có sẵn dao, gặp “sự cố” thì rút ra ngay, rõ ràng họ đã mưu tính trước. Nếu không thích điều ác thì tại sao lại như vậy?

Đề cập các sở thích khác nhau, Thánh Phaolô nói: “Trong khi người Do Thái đòi hỏi những điềm thiêng dấu lạ, còn người Hy Lạp tìm kiếm lẽ khôn ngoan, chúng tôi lại rao giảng một Đấng Kitô bị đóng đinh, điều mà người Do Thái coi là ô nhục không thể chấp nhận, và dân ngoại cho là điên rồ.” (1 Cr 1:22-23) Sở thích của Thánh Phaolô cũng là sở thích của những người muốn nên giống Đức Kitô, muốn hoàn thiện để nên thánh theo ý của Thầy Chí Thánh Giêsu.

Tại sao vậy? Thánh Phaolô giải thích: “Đối với những ai được Thiên Chúa kêu gọi, dù là Do Thái hay Hy Lạp, Đấng ấy chính là Đức Kitô, sức mạnh và sự khôn ngoan của Thiên Chúa. Vì cái điên rồ của Thiên Chúa còn hơn cái khôn ngoan của loài người, và cái yếu đuối của Thiên Chúa còn hơn cái mạnh mẽ của loài người.” (1 Cr 1:24-25) Điên rồ mà lại khôn ngoan, yếu đuối mà vẫn mạnh mẽ. Đối với phàm nhân, điều đó hoàn toàn nghịch lý và không thể hiểu; nhưng đối với tín nhân, điều đó lại là thuận lý và có thể hiểu. Thập giá là đường dẫn tới cái chết ê chề, nhục nhã, nhưng lại hóa thành chìa khóa mở cửa Vương Quốc Trường Sinh. Vô cùng kỳ diệu, chắc chắn không thể hiểu nếu không có đức tin.

Chúa Giêsu thẳng thắn và cương quyết đề cập cách áp dụng luật qua trình thuật Ga 2:13-25. Thánh Gioan cho biết: Gần đến lễ Vượt Qua của người Do Thái, Đức Giêsu lên thành Giêrusalem. Ngài thấy trong Đền Thờ có những kẻ bán chiên, bò, bồ câu, và những người đang ngồi đổi tiền. Ngài liền lấy dây làm roi mà xua đuổi tất cả bọn họ cùng với chiên bò ra khỏi Đền Thờ; còn tiền của những người đổi bạc, Ngài đổ tung ra, và lật nhào bàn ghế của họ. Cả đám đông thế mà không ai dám cự nự gì, trong khi chỉ có một mình Chúa Giêsu. Chắc hẳn họ biết mình sai, biết Ngài làm đúng, thế nên họ mới sợ và tháo chạy. Người ta luôn sợ sự thật, kẻ xấu biết mình sai nên chỉ hành động lén lút, bị phát hiện thì bỏ chạy. Sợ sự thật xấu xa bị phơi bày nên mới chạy như thế.

Ngày xưa, người ta đã lạm dụng Nhà Chúa, thế nên Chúa Giêsu nói thẳng với những kẻ bán bồ câu: “Đem tất cả những thứ này ra khỏi đây, đừng biến nhà Cha tôi thành nơi buôn bán.” Ngày nay, không ai dám buôn bán trong nhà thờ, nhưng người ta có nhiều cách buôn bán tinh vi hơn – cả tinh thần lẫn vật chất. Thế nhưng người ta cũng có nhiều cách tinh vi để chống chế, để biện hộ, với nhiều chiêu thức “kỳ lạ” lắm. Người ta vụng chèo nhưng lại khéo chống lắm. Lạm dụng cũng liên quan máu Biệt Phái: giả hình và ưa hình thức.

Thời đó, những con buôn hành nghề trong Đền Thờ là dân thường. Thời nay, chắc chắn dân thường chẳng “có cửa” để làm như vậy, mà phải là người có chức, có quyền. Vậy những con buôn ngày nay là ai? Liệu chúng ta có dám nhìn thẳng vào sự thật? Ai dám nói ra, ai dám phanh phui, và ai dám phản đối? Nói theo ngôn ngữ ngày nay, ai dám thẳng thắn làm như vậy thì… “chết chắc.” Nghĩa là họ sẽ bị cô lập, bị mọi người xa lánh, bị ghét bỏ, ghét hơn ghét tội. Tiền bạc có ma lực khó cưỡng lại, vì đó là “sức mạnh của ma quỷ” mà. Thật đáng sợ!

Hôm đó, bọn con buôn tức lắm nhưng chưa thể làm gì, chắc chắn họ rất ghét Ngài, và tìm mọi cách cấu kết với nhau để triệt hạ Ngài. Hẳn là ánh mắt của họ lúc đó như những tia lửa, những cặp mắt mang hình trái lựu đạn, lòng họ hậm hực, miệng họ nguyền rủa,… Vì thế, các môn đệ của Ngài nhớ lại lời đã chép trong Kinh Thánh: “Vì nhiệt tâm lo việc nhà Chúa, mà tôi đây sẽ phải thiệt thân.” (Tv 69:10)

Cáy cú và ấm ức lắm, thế nên người Do Thái hỏi vặn Đức Giêsu: “Ông lấy dấu lạ nào chứng tỏ cho chúng tôi thấy là ông có quyền làm như thế?” Ngài vẫn thản nhiên: “Các ông cứ phá huỷ Đền Thờ này đi; nội ba ngày, tôi sẽ xây dựng lại.” Họ không thể hiểu nổi nên mới ngây ngô nói: “Đền Thờ này phải mất bốn mươi sáu năm mới xây xong, thế mà nội trong ba ngày ông xây lại được sao?” Giả sử chúng ta là người Do Thái lúc đó, chắc hẳn chúng ta cũng gãi đầu, bứt tóc mà cũng chẳng hiểu ất giáp gì hết. May thay, Thánh Gioan bật mí cho chúng ta biết: “Đền Thờ Đức Giêsu muốn nói ở đây là chính thân thể Ngài.” Ôi, thế thì phàm nhân chẳng bao giờ nghĩ ra được.

Không chỉ người Do Thái hỏi ngớ ngẩn như vậy, mà ngay cả các môn đệ cũng ngớ ra, không thể hiểu Thầy nói gì. Mãi đến khi Chúa Giêsu từ cõi chết trỗi dậy, các môn đệ nhớ lại Ngài đã nói điều đó, họ mới thực sự tin vào Kinh Thánh và lời Thầy đã nói. Lời nói thì khó hiểu, thậm chí có vẻ mâu thuẫn, nhưng rồi những gì xảy ra đã chứng minh tất cả. Sự thật minh nhiên.

Cuộc sống phức tạp. Cuộc đời nhiêu khê. Kẻ thế này, người thế nọ; kẻ cố chấp, người phục thiện; kẻ xấu, người tốt. Trong số những người bị đánh đuổi ra khỏi Đền Thờ, không phải ai cũng khó chịu, ghen ghét, mà có những người đã nhận thức và tâm phục khẩu phục: “Trong lúc Đức Giêsu ở Giêrusalem vào dịp lễ Vượt Qua, có nhiều kẻ TIN vào danh Ngài bởi đã CHỨNG KIẾN các dấu lạ Ngài làm.” Nhưng Thánh Gioan cũng cho biết thêm: “Chính Đức Giêsu KHÔNG tin họ, vì Ngài biết họ hết thảy, và không cần ai làm chứng về con người. Quả thật, chính Ngài biết có gì trong lòng con người.” Có những người tỏ ra hiền từ nhưng lòng đầy mưu mô: “Sông sâu còn có thể dò, lòng người nham hiểm ai đo cho cùng.”

Mùa Chay đến rồi qua đi theo dòng thời gian. Không ai biết chắc mình còn được sống Mùa Chay năm tới nữa hay không. Thật vậy, ngày 21-02-2021, Chúa Nhật I Mùa Chay, tại nhà thờ xứ Thánh Tâm thuộc TP Mexico, ông Juan (khoảng 60 tuổi) đã cầu nguyện khoảng 45 phút trước bàn thờ rồi bất ngờ ngã ra chết. Không ai biết Chúa gọi lúc nào. Vì thế, Mùa Chay là dịp thuận tiện để sám hối, Lời Chúa sẽ soi sáng cho chúng ta biết phải làm gì: “Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước, là ánh sáng chỉ đường con đi.” (Tv 119:105)

Lạy Thiên Chúa, “chúng con đã phạm tội, xin Ngài cứ xử với chúng con sao cho đẹp mắt Ngài; nhưng hôm nay xin cứu chúng con.” (Tl 10:15) Xin giúp chúng con biết hoán cải đúng theo cách Ngài muốn, xin giúp chúng con can đảm sống thật, nghiêm túc, không lạm dụng bất cứ điều gì. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng Cứu Độ duy nhất của nhân loại. Amen.

Về mục lục



 


Đang xử lý, vui lòng đợi trong giây lát...