02/09/2022
1766
BÀI GIẢNG THÁNH LỄ AN TÁNG
CHA CỐ GIUSE LÊ VINH HIẾN
(Ngày 01.09.2022)

 Lễ an táng cha cố Giuse Lê Vinh Hiến của Lm. Đaminh Ngô Công Sứ



       Trọng kính Đức Cha Gioan Đỗ văn Ngân, Giám mục giáo phận Xuân Lộc  - Đức tổng Giám mục Giuse Nguyễn Năng, Tổng Giám mục Sàigòn  Đức Cha Giuse Đinh Đức Đạo, Nguyên Giám mục giáo phận Xuân Lộc.
Kính thưa Cha Tổng Đại Diện, Đức ông Vinh Sơn, quý Cha Quản Hạt, quý Cha.
Kính thưa quý Bề trên, quý Tu sĩ nam nữ, chủng sinh
Kính thưa quý ÔBACE và quý gia đình Linh tông huyết tộc của Cha cố Giuse Lê vinh Hiến.
       Thánh Phaolô bảo: “Anh em đừng mắc nợ ai điều gì ngoài tình thương mến” (Rm 13,8). Trong cuộc đời, chẳng ai muốn mình vướng vào nợ nần, và nếu có  “nợ thì phải trả” là lẽ công bằng. Nợ vật chất còn dễ trả, nợ tinh thần, nợ tình cảm thì phải đền đáp làm sao đây?
Hôm nay khi cử hành Thánh lễ An táng cho cha cố Giuse Lê vinh Hiến, chánh xứ Hưng Bình chúng ta nói đến món nợ nghĩa tình này. Bởi cuộc đời của ngài và của mọi Linh mục đều “Mang công mang nợ nghĩa tình”, và cũng chính cuộc đời các ngài là cuộc đời “Ban phát nghĩa tình” cho nhân thế. Càng sống lâu năm, càng làm việc nhiều, thì món nợ này càng cao ngút ngàn.“Món nợ nghĩa tình” khác với những món nợ kinh tế: đó là người ban phát nghĩa tình không hề đòi nợ, và kẻ mang nợ này lại thấy mình hạnh phúc không lo âu.
1. Linh mục là người mang nợ nghĩa tình
Những bài hát về Linh mục thường viết những lời chan chứa hồng ân như: “Từ ngàn xưa cha đã yêu con, cha gọi con giữa muôn người”, hay “Từ muôn đời Chúa đã yêu con và còn yêu con mãi mãi”. Trong cái nhìn thánh thiêng đó, cha cố Giuse bước vào đời năm 1953 là bắt đầu đón nhận cả suối chảy hồng ân. Từ đó ngài mang nợ: nợ Thiên Chúa yêu thương một kiếp sống làm người. Nợ ơn gọi Linh mục từ mãi thủa đời đời: “Trước khi con hoài thai trong lòng mẹ, Ta đã thánh hiến con”. Hồng ân ngập tràn ấy / xuống trên gia đình ông giáo Ruẫn, là ông bà cố của cha Giuse Lê vinh Hiến. Từ quê hương Văn Hải, Phát Diệm gia đình ông bà cố đưa các con vào Nam, trong đó có cha cố Giuse Lê Vinh Hiến. Bố là nhà giáo nên các con chăm ngoan, cả nhà định cư tại Ninh Phát năm 1960. Ngài vào TCV thánh Giuse Sàigòn năm 11 tuổi, và từ đó nợ công ơn dạy dỗ của Hội Thánh qua những năm tháng học tập. Vận nước thay đổi năm 1975, ngài còn nợ sự thao thức và đau khổ của một Hội Thánh bị khó khăn, nợ cuộc đời những dãi nắng dầm mưa trên nương rẫy. Đúng như bài Phúc Âm: đời những người theo Chúa là hạt Chúa vùi chôn, tan nát đi.
       Hạnh phúc hồng ân Thiên chức Linh mục đến với cha cố kể như sớm nhất vào thời khó khăn, ngài thụ phong vào năm 1983, khi chẵn 30 tuổi,. Từ đó ngài lại nợ trời cao một ơn gọi: “Thầy không gọi các con là tôi tớ, mà là bạn hữu”. Cho đến nay ơn gọi làm người 69 năm , và ơn gọi làm Linh mục 39 năm của Cha cố Giuse, thực sự là món nợ mà Thiên Chúa thi ân trong suốt lịch sử đời ngài. Làm sao lý giải nghĩa tình này vì: “Tôi chẳng là gì sao ngài gọi tôi,
 tôi chẳng là chi sao ngài gọi tôi
Tôi là hạt cát trôi trong sa mạc.
Tôi là giọt nước lạc giữa biển to.
Sao Người gọi tôi, sao Người gọi tôi. …”.
Và huyền nhiệm nhất với linh mục là Chúa vẫn tín trung suốt 39 năm đời sứ vụ, kể cả lúc linh mục mêt mỏi, thất bại, yếu đuối bệnh tật như thánh Phaolô nói với Timothê: “Nếu ta không trung tín, Người vẫn một lòng trung tín” (2 Tm 2, 13).
       Nặng tình Giáo Hội, nặng nghĩa sinh thành, nặng ân phúc nhân gian, phải chăng đó cũng là món nợ cho đời Linh mục? Trong kiếp sống nhân sinh này, vị Linh mục phải chịu ơn của rất nhiều người, vì thế trong tấm thiệp ngày thụ phong của các tân Linh mục người ta thường thấy ghi: “Xin Chúa trả công bội hậu cho những người giúp đỡ con
Làm sao kể hết những gì cuộc sống này đã dệt nên tấm áo 39 năm đời Linh mục của cha cố Giuse. Ngài như Êlia đã nhận bánh và dầu từ tay muôn vàn bà góa thành Sarépta, chỉ vì ngài là người của Thiên Chúa. Chuyện đời linh mục của cha Giuse là tiếp nối kỳ diệu sứ mạng tiên tri mà Elise nhận từ tay thầy mình là Elia. Cứ nhìn ngày lễ mở tay của ngài hồi đó, là ngày an táng cha chánh xứ Thanh Sơn Giuse Vũ hữu Văn. Mở tay mặc áo Tím, mới hiểu nghĩa tình Ngài nợ người đi trước biết chừng nào.
Đúng như khẩu hiệu đời linh mục của ngài : “Này con xin đến để thực thi ý Chúa”. Dù ngài còn quá trẻ, nhưng hồi đó Đức cha cố Đaminh Nguyễn văn Lãng đã trao cho ngài sứ vụ coi sóc các giáo xứ. Ngài vâng lời giám mục giáo phận trong mọi sự. Ở với đoàn chiên là những tháng ngày hạnh phúc, và món nợ ân tình cứ thế nhiều thêm lên.
Đời linh mục cứ chìm ngập mãi trong yêu thương, là số phận cho đến cuối đời. Chúa không  để ngài chết tại bệnh viện giữa những bức tường vô hồn, mà để ngài về nhắm mắt trong sự thương mến của người thân và đoàn dân Chúa Hưng Bình vào lúc 13:15 trưa thứ hai ngày 29 tháng 8 năm 2022. Ai cũng liên tưởng tới cuộc tử nạn của Chúa Giêsu, có mẹ và những người phụ nữ khóc thương, có những người thân đứng dưới chân thập giá chứng kiến  và những người tốt bụng chôn cất thi hài. Đúng là:”Ai phụng sự ta hãy theo ta, và ta ở đâu thì kẻ phụng sư tạ cũng sẽ ở đó”.
Như vậy, giống Chúa Giêsu, cha cố Giuse cũng nợ nghĩa nợ tình cho tới giây phút cuối cùng. Ngài cứ nợ Giáo phận, nợ các Đức cha, nợ anh em Linh mục, nợ sự chăm sóc ân cần tận tụy của đoàn dân, nợ cháu con linh tông, huyết tộc, nợ đến thiên thu mà trước tđể trả nợ cho chúng ta.
2. Linh mục là người gieo rắc ân tình.
Vì Đức Kitô đã dặn rõ các Linh mục phải sống cho có nghĩa tình: “Anh đã nhận nhưng không, thì phải cho đi nhưng không” (Mt 10, 8). Nghĩa tình nơi Đức Kitô là thể hiện sự bao dung cho đi tất cả, kể cả mạng sống mình. Đó là chân dung vị Mục tử tối cao, và cũng là khuôn mặt của vị Linh mục có đức bác ái Mục tử tràn đầy trong trái tim, có ánh mắt trìu mến nơi sứ vụ đồng hành, có tấm lòng bao dung cho những người tín hữu.
       Dù cha cố Giuse không có dịp để đánh đổi sự sống mình cho người khác như cha Maximilien Kolbé, nhưng hiểu về đời ngài ta liên tưởng đến lời của cha Chevrier, một nhà đào tạo các Linh mục đã ví: “Linh mục là tấm bánh bẻ ra cho người ta ăn”. Lúc đó chúng ta sẽ hiểu được ngay thời giờ, sức lực, tiền bạc, … nghĩa là những gì của cha cố và các Linh mục có đều bị người ta chiếm đoạt. Những ngày cuối cùng trên giường bệnh, trong cơn hấp hối, thân xác của cha cố là hình ảnh con chim Pélécan tội nghiệp, nó đã rỉa hết thịt mình cho đàn con ăn trong những ngày đông băng giá.
       Cha cố muốn trả nợ Giáo Hội bằng cách quảng đại chăm sóc những ơn gọi. Ngay trong thời gian khó khăn cha cố đã dạy học chui và quy tụ ơn gọi. Ngài còn trả ơn Giáo hội bằng cách nuôi nhiều chục những người con linh tông làm Linh mục và Tu sĩ nam nữ cho Hội Thánh. Con số này sẽ không dừng lại, vì hậu duệ những người tin là những hạt lúa nghĩa tình gieo xuống, và mai sau là mùa lúa chín vàng.
Cứ nhớ về những năm tháng còn làm việc mục vụ, ngài giống như người nông phu hào phóng gieo lúa trên cánh đồng mênh mông của cuộc đời. Có nhiều lúc phải trải qua những hy sinh thầm lặng, phải vượt hẳn lên khỏi bản ngã tự nhiên của kiếp người, để tìm thấy niềm vui dù ở tại những vùng đất tông đồ có nhiều thử thách. Thật đúng, đời linh mục cứ đi ban phát nghĩa tình, để cho nhân thế cứ nợ hoài tình nghĩa. Đời linh mục cũng có khi phải cố gắng thật nhiều, thế mà kết quả lại “sôi hỏng bỏng không” như Phêrô và các anh em đánh cá suốt đêm mà không bắt được một con cá nào.
Vâng, bây giờ thì ngài đã bắt đầu nếm hưởng hạnh phúc suốt đời bên Chúa, sau 39 năm cần mẫn phục vụ làm theo ý muốn của chủ mình, vì “này con xin đến để thi hành Thánh ý Chúa. Người đầy tớ không chọn cho mình công việc, chỗ làm việc, và vì thế Ngài ở Thanh Sơn 14 năm như là một số phận. Nơi đây ngài chăm sóc hai họ Lạc Sơn và Tín nghĩa. Con dường đi ngày đó có giống bây giờ đâu: đường đời thì cứ``trơn trượt, mà tình nghĩa thì cứ giữ bước chân ngài. Rồi sau đó ngài về Kim Thương 20 năm, Có thời gian dài ngài kiêm giáo xứ Phát Hải. Từ năm 2017, Đức Cha Giuse Đinh Đức Đạo còn trao cho ngài làm linh hướng Hiệp hội Têrêsa, và làm chánh xứ Hưng Bình
       Trọng kính quý Đức Cha, quý Cha, quý Tu sĩ nam nữ và quý ÔBACE thân mến.
       Trên đây chỉ là bảng tính sổ nợ đời cha cố Giuse. Một đời nợ nghĩa nợ tình, một đời không tính toán bằng vật chất nhưng bằng tình yêu mà thánh Phaolô đã nói trong bài đọc II: “Tôi chắc rằng dù sự chết hay sự sống, dù thiên thần hay các bậc quyền quý, tài sức, dù hay những sự hiện tại hay tương lai hoặc sức mạnh, dù cao hay xấu, dù tạo vật nào khác, cũng không tách biết chúng ta ra khỏi lòng yêu mến của thiên chúa trong Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta.” Nghĩa tình với mọi người còn làm cho đời cha đan đầy những điều tuyệt diệu từ thuở bắt đầu sứ vụ cho đến nay như Chúa Giêsu có: “Những người theo giúp Ngài từ khi còn ở Galilêa”. Nghĩa tình còn nặng cả khi chết, như Chúa Giêsu được người ta hạ xác, tẩm liệm, an táng trong mồ đá  thì cha cố khi nhắm mắt đã có Đức Tổng Giám mục, các Đức Giám mục giáo phận, Cha tổng đại diện, đông đảo các cha và mọi người đến với ngài trong những ngày tang chế này. Nghĩa tình lớn lao đó trải dài ở những nơi mà Ngài phục vụ, và thành rãnh trong con tim của những người quen biết ngài trong suốt 39 năm linh mục, làm sao có thể nào quên.
       Vì thế chúng ta tin rằng ngài còn sống mãi nơi chúng ta: “Linh hồn những người công chính ở trong tay Chúa và đau khổ sự chết không làm gì được các ngài. Đối với những người không hiểu biết, thì hình như các ngài đã mất, và việc các ngài từ biệt chúng ta như là đi vào cõi tiêu diệt, nhưng thật ra, các ngài vẫn đang sống”. (Bài đọc 1).
       Đã qua rồi thời kỳ gieo rắc ân tình, bây giờ là mùa gặt để người thợ gánh những bó lúa vàng về cho chủ trữ vào kho. Lời Chúa trong thánh vịnh 115 đang dành cho ngài: “Đối với Chúa thật là đắt giá, cái chết của những ai trung hiếu với Người”. Khi Đức Kitô nói về mình trong bài Tin Mừng “Đã đến giờ Con Người được tôn vinh” thì có lẽ ngài cũng muốn nói như vậy với cha cố Giuse: “Đã đến giờ Người tôi trung được tôn vinh, để Thầy ở đâu, kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó”.
       Xin hãy để Đấng phán xét công minh có tiếng nói cuối cùng với Ngài. Giờ đây, chúng con xin trao gửi linh hồn người cha, người thân yêu, người anh em linh mục của chúng ta cho lòng thương xót của Chúa, để ngài được đón nhận và vào hưởng vinh quang với Chúa Giêsu mục tử như nguyện ước của Người: “Lạy Cha, con muốn rằng con ở đâu, thì những người Cha đã ban cho con cũng ở đó với con, để họ chiêm ngưỡng vinh quang của con, vinh quang mà Cha đã ban cho con”.(Ga 17, 24). Amen.
 

Đang xử lý, vui lòng đợi trong giây lát...