13/11/2017
1558
Một lần nọ, sau khi ban Bí Tích Thêm sức cho một họ đạo xong, sau Thánh Lễ là phần chụp hình. Chả hiểu cung cách chụp hình như thế nào để rồi hôm ấy Đức Cha không vui.
ĐỨC CHA VÀ CHUYỆN CHỤP HÌNH
          Một lần nọ, sau khi ban Bí Tích Thêm sức cho một họ đạo xong, sau Thánh Lễ là phần chụp hình. Chả hiểu cung cách chụp hình như thế nào để rồi hôm ấy Đức Cha không vui.
          Trong buổi gặp gỡ anh em linh mục trong giáo phận, Đức Cha cũng bày tỏ sự ái ngại về việc chụp hình. Đức Cha rất vui khi cộng đoàn tín hữu quý mến và chụp hình chung kỷ niệm. Thế nhưng chụp như thế nào và chụp để làm gì đó mới là điều đáng nói.
          Không phải chỉ một Đức Cha đó, mà còn Đức Cha kia ngài cũng không vui khi giáo dân chụp hình. Có lẽ Ngài cũng đã hơn một lần “gặp nạn” nên từ ngày đó nói đến chuyện chụp hình với Đức Chà là chuyện không tưởng. Ai nào đó mon men đến gần để chụp là tự động Đức Cha lãng đi chỗ khác. Tế nhị không nói gì, không giải thích và đi chỗ khác cho nó lành.
          Nếu thật sự là kỷ niệm chắc có lẽ chẳng có gì đáng nói nhưng đàng này không phải là kỷ niệm mà là ... khoe mẽ.
          Cũng tội nghiệp cho văn hóa của Việt Nam : “Một người làm quan cả họ được nhờ” hay là “nhất thân nhì thế” để rồi nhiều tấm hình vô tội vạ của các đấng các bậc được dung dăng dung dẻ chạy trên mạng.
          Có chủ tiệm vàng, kéo được các đấng đến làm phép cho tiệm vàng của mình ở trung tâm thương mại lớn. Họ không nghĩ đó là vì vị nể, đó là ơn phúc mà lại cho ngay lên mạng xã hội để chứng minh đẳng cấp của mình. Chỉ đến khi có vài người không ngại giận hờn đã góp ý thì những bức hình đó được gỡ xuống.
          Đã không ít lần, nhiều người vui vẻ khi chụp chung với Đức Cha này, Đức Cha kia trong bối cảnh hết sức tế nhị cũng cho lên mạng. Có lẽ vui, có lẽ vô tình chứ không cố ý nhưng chính vì sự vô tình hay không cố ý đó đã gây hại khôn lường. Chính vì thế, chuyện xin chụp hình với các đấng các bậc ngày hôm nay càng tế nhị hơn nữa.
          Cũng tội nghiệp cho các Đấng lắm chứ ! Không cho chụp thì bảo sang chảnh và chơi với đại gia và chỉ chụp với đại gia. Còn khi cho chụp thì chưa đầy 1 phút sau hình của mình nhan nhản bay trên mạng.
          Trên mạng xã hội, đã không ít lần cộng đồng thấy được những tấm hình lẽ ra không nên thấy. Thế nhưng nó cứ như chọc vào mắt người ta để rồi bao nhiêu lời không tốt.
          Còn nhớ một Thánh Lễ giỗ cho một bà kia, gia đình chả có con cháu đi tu gì cả, nhưng vì ân vì tình nên hiện diện trong Thánh Lễ đó hơn chục đức cha và ngoài một trăm cha. Thật ra Lễ đó như thế nào chả ai biết, chỉ trừ những người dự Lễ đó biết nhưng rồi cũng vì khoe mẽ nên những bức hình đó lan đi rất rộng. Để hiệp thông cầu nguyện đâu không thấy, chỉ thấy toàn những lời dèm pha và thậm chí cả những lời ai oán khi các đấng các bậc đồng tế quá đông với gia đình đó. Ngược lại, những gia đình nghèo thì chẳng đặng đừng các đấng mới đến. Rất tế nhị nhưng gia chủ dường như không chịu hiểu cái tế nhị đó và làm cho các đấng vào thế kẹt.
          Và, nhiều người quên đi cái nguyên tắc và đạo đức truyền thông cũng như chủ sở hữu hình ảnh. Giả như mình chụp hình với ai đó mà chính bản thân người đó không thích xuất hiện trên mạng thì mình cũng không được đưa hình người đó lên mạng.
          Đâu phải mình có hình người khác là cho họ lên mạng một cách vô tội vạ. Phải xin phép chủ nhân của hình trước khi tung lên mạng chứ không phải chuyện đùa.
          Tiếc thay có những người vô tư đến độ chụp lén cảnh sinh hoạt đời thường để đưa lên mạng mua vui cho người khác. Điều này cực kỳ tế nhị nhưng rồi một số người đã phạm phải.
          Tưởng nghĩ cũng nên nhớ các Đấng là người của công chúng. Dù sao đi chăng nữa cũng phải giữ kẽ dùm cho các Đấng. Đừng thấy các Đấng giản dị bình dân mà “đè đầu đè cổ” và thậm chí coi thường.
          Sẵn nói thì nói luôn, “của cho không bằng cách cho”. Nguyên lý sơ đẳng mà đứa bé được học trong tiến trình bắt đầu học làm người. Ấy vậy mà nhiều người quên béng đi bài học vỡ lòng ấy.
          Cùng lắm chia sẻ cho cha đó, đức cha kia một quãng đường, ấy vậy mà cứ dong dõng la to : “Tôi nuôi cha đó đó ... tôi lo cho đức cha đó đó ...”.
          Có người thích đi mua cái mũ sọ cho các đức cha. Các đức cha đơn sơ nhận lấy vì lý do tế nhị và chẳng đặng đừng. Gặp ngay chủ nhân khéo nói :”tao nắm đầu các đấng ...”
          Có thể là nói vui thôi nhưng phải giữ mồm giữ miệng và giữ thanh danh cho các Ngài.
          Cũng người đó không ngại ngần nói : “Tôi bảo 2 cha đó lo cho Đức Cha đó trong 1 năm mà không lên 5 ký là tôi cách chức !”.
          Lối ăn nói sống sượng chả ai chấp nhận được ấy vẫn cứ canh cánh bên một số Đức Cha. Vì lý do tế nhị hay chưa tiện nói để rồi người đó cứ mãi sống sượng và lên mày lên mặt vì ta đây có uy với các đức cha.
          Hình ảnh, quà cáp ... tất cả những gì đụng đến các Đấng xin hãy vô cùng kín kẽ và tế nhị. Có gì thì để ta với ngài biết mà thôi, đừng khua chiên múa mõ hay đừng khoe mẽ những tấm hình lẽ ra không xuất hiện trên mạng để làm chi.
          Những ước mong chúng ta trân quý các Đấng thì trân quý cho trọn, xin đừng để vài tấm hình hay chút quà biếu mà làm cho các Đấng phải bận lòng.
          Nếu như không có chuyện khoe mẽ hình ảnh thì chắc chắn các Ngài không bao giờ khó chịu hay lãng đi nơi khác khi con chiên của mình đến xin chụp hình ...
Người Giồng Trôm

Đang xử lý, vui lòng đợi trong giây lát...