10/03/2015
689
 
* * *
 
Các gia đình thân mến,
 
Chào mừng anh chị em đến Rôma!
 
Anh chị em từ nhiều nơi trên thế giới đã hành hương đến Rôma, để tuyên xưng đức Tin trước mộ thánh Phêrô. Quảng trường này giang tay đón anh chị em: chúng ta là một dân tộc duy nhất, một tâm hồn duy nhất, được Chúa là Đấng yêu thương và phù trợ chúng ta, kêu gọi. Tôi cũng gửi lời chào mọi gia đình đang hiệp thông với cuộc hành hương này qua truyền hình và Internet: đó là một quảng trường rộng mở, không giới hạn.
 
Lúc này anh chị em muốn nhắc đến khẩu hiệu “Gia đình sống niềm vui đức Tin”. Tôi thích tên gọi này. Tôi đã nghe anh chị kể những kinh nghiệm, những câu chuyện. Tôi thấy có nhiều trẻ em, nhiều bậc ông bà… Tôi đã nghe các gia đình kể về nỗi đau thương khi lâm cảnh nghèo khốn và chiến tranh. Tôi đã nghe những người trẻ muốn được kết hôn với nhau bất chấp muôn ngàn khó khăn. Còn bây giờ chúng ta đang tự hỏi: làm thế nào có thể sống niềm vui đức Tin, ngay hôm nay, trong gia đình?
 
1. Có một câu Chúa Giêsu nói trong Phúc âm Matthêu soi sáng cho chúng ta: “Hỡi anh em là những người đang mang gánh nặng, hãy đến với tôi, tôi sẽ cho anh em được nghỉ ngơi” (Mt 11, 28). Cuộc sống vốn nhọc nhằn khổ sở. Nhưng khổ nhất vẫn là thiếu tình yêu thương. Đó là khi chẳng nhận được một nụ cười, không được đón nhận. Là những khi sống lặng lẽ, trong gia đình chẳng ai nói với ai một câu, giữa chồng với vợ, giữa cha mẹ với con cái, giữa anh chị em với nhau. Không có tình yêu thương, gánh nặng thêm nặng hơn. Tôi nghĩ đến những người già sống cô độc, đến những gia đình gặp khó khăn mà chẳng được trợ giúp để nâng đỡ những người trong gia đình đang cần được quan tâm, chăm sóc. Chúa Giêsu nói: “Hỡi những người đang mang gánh nặng, hãy đến với Tôi”.
 
Các gia đình thân mến, Chúa biết những mệt mỏi và gánh nặng cuộc sống của chúng ta. Chúa cũng biết rõ mong muốn sâu xa của chúng ta là tìm được niềm vui nghỉ ngơi! Anh chị em có nhớ chăng? Chúa Giêsu đã nói: “Chớ gì niềm vui của các con được nên trọn” (Ga 15, 11). Chúa đã nói với các tông đồ và Người nhắc lại điều đó với chúng ta hôm nay. Vậy, chiều hôm nay, tôi muốn chia sẻ điều thứ nhất với anh chị em, chính là lời Chúa Giêsu nói: Hãy đến với Cha, hỡi các gia đình trên khắp thế giới, Cha sẽ cho các con được nghỉ ngơi, để niềm vui của các con được nên trọn.
 
2. Điều thứ hai là lời tôi lấy trong Nghi thức Hôn nhân. Ai kết hôn trong Bí tích Hôn nhân đều đọc: “Anh/em hứa giữ lòng chung thủy với em/anh khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, khi bệnh hoạn cũng như lúc mạnh khỏe, để yêu thương và tôn trọng em/anh mọi ngày suốt đời anh/em”. Giây phút đó, đôi tân hôn không biết được những niềm vui, nỗi khổ nào đang đợi mình. Như Abraham, họ ra đi, cùng nhau lên đường. Điều đó chính là hôn nhân! Ra đi và cùng tiến bước, nắm tay nhau và cùng đặt vào bàn tay Chúa.
 
Một khi tín thác vào Thiên Chúa trung tín, ta có thể đương đầu với tất cả, không hề sợ hãi, một cách có trách nhiệm. Những đôi vợ chồng Kitô hữu không ngây thơ, họ biết các vấn đề và những mối hiểm nguy trong cuộc sống. Họ không sợ gánh vác trách nhiệm của mình, trước mặt Thiên Chúa và xã hội; không trốn chạy, không tự cô lập, không thoái thác sứ mạng gầy dựng một gia đình và sinh con. – Nhưng thưa Cha, thời nay thật là khó khăn… – Quả thật, cả là một khó khăn. Vì thế cần phải có ân sủng của bí tích! Các bí tích không dùng để tô điểm cho cuộc sống; bí tích Hôn nhân không phải là một nghi lễ đẹp mắt! Các Kitô hữu kết hôn trong bí tích vì ý thức mình cần đến bí tích! Họ cần lãnh bí tích để nên một với nhau và để chu toàn nhiệm vụ làm cha làm mẹ. “Khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, khi bệnh hoạn cũng như lúc mạnh khỏe”.Rồi khi cử hành Hôn lễ, họ cùng nhau cầu nguyện và cầu nguyện với cộng đoàn. Vì sao vậy? Chỉ vì xưa nay người ta vẫn quen làm thế? Không! Vì người ta cần cầu nguyện cho một chuyến hành trình dài cùng đi với nhau, cần được Chúa Giêsu giúp sức để cùng tiến bước bên nhau với niềm tín thác, để người này biết đón nhận người kia mỗi ngày, và tha thứ cho nhau mỗi ngày!
 
Trong cuộc sống của mình, gia đình có những giây phút đẹp: được nghỉ ngơi, ăn uống với nhau, đi công viên hoặc đi cắm trại, đi thăm ông bà, thăm một người bệnh… Nhưng nếu thiếu tình yêu, sẽ không có niềm vui, chẳng có lễ hội, và tình yêu được chính Chúa Giêsu ban cho chúng ta: đó là nguồn không hề vơi cạn được Người tự hiến cho chúng ta trong bí tích Thánh Thể. Nơi đó Người ban cho chúng ta Lời của Người và Bánh hằng sống, để niềm vui chúng ta được nên trọn.
 
3. Trước mặt chúng ta là bức tranh icôn “Dâng Chúa Giêsu vào Đền thờ”. Đây là một bức icôn đẹp và quan trọng. Chúng ta hãy ngắm và nhờ bức tranh này giúp chúng ta. Giống như tất cả anh chị em, mỗi nhân vật trong tranh là một câu chuyện: Đức Mẹ và Thánh Giuse lên đường, làm người hành hương về Giêrusalem, tuân giữ Luật của Chúa; cũng vậy, cụ già Simêon và nữ tiên tri Anna, cũng là một cụ già, được Chúa Thánh Thần thúc đẩy, cũng đi đến Đền thờ. Bức tranh cho chúng ta thấy có sự hòa quyện của ba thế hệ: cụ Simêon bồng trên tay Hài nhi Giêsu mà cụ biết đó chính là Đấng Cứu Thế, còn bà Anna thì cho thấy bà đang thể hiện cử chỉ chúc tụng Thiên Chúa và loan báo ơn Cứu độ cho những ai đã mong chờ Israel được cứu thoát. Đức Mẹ và Thánh Giuse là một gia đình được thánh hóa nhờ sự hiện diện của Chúa Giêsu, Đấng hoàn tất mọi lời hứa. Mọi gia đình, cũng giống như gia đình Nadarét, đều gắn với lịch sử của một dân tộc và không thể tồn tại nếu không có các thế hệ tiền bối.
 
Các gia đình thân mến, anh chị em chính là những thành phần của dân Thiên Chúa. Anh chị em hãy bước đi trong niềm vui cùng với dân Chúa. Hãy luôn kết hiệp với Chúa Giêsu và mang Chúa đến cho mọi người qua đời sống chứng nhân của anh chị em. Cảm ơn anh chị em đã đến Rôma. Chúng ta hãy cùng đón nhận lời thánh Phêrô dạy làm của mình, những lời mang lại sức mạnh cho chúng ta, giúp chúng ta mạnh mẽ lúc gặp khó khăn: “Lạy Thầy, chúng con còn đến với ai nữa? Thầy mới có những lời mang lại sự sống đời đời” (Ga 6, 68). Với ơn Đức Kitô ban cho, anh chị em hãy sống niềm vui đức Tin! Xin Chúa chúc lành cho anh chị em, và xin Đức Maria, Mẹ của chúng ta, đồng hành với anh chị em”.
 
(Theo Zenit - bản tiếng Pháp)
 
Thành Thi

Đang xử lý, vui lòng đợi trong giây lát...