11/10/2017
456
Mạc Sao Xứng kỳ đức
Một em bé hỏi tôi: cha ơi hôm nay là ngày gì mà cha mặc đẹp thế?
Tôi trả lời: À không, chỉ là để tiếp khách thôi.
Tiếp khách sao lại phải mặc đẹp?  Em hỏi
Vì chúng ta tôn trọng khách. Khi mình ăn mặc đẹp thì người khách cảm thấy họ được tôn trọng và chắc chắn mình cũng tự tin hơn khi tiếp xúc với họ.
Quả thực, mặc đẹp là ngôn ngữ không lời để nói lên sự kính trọng dành cho khách đến thăm. Người càng cao trọng ta càng phải chỉnh chu hơn khi tiếp đón. Cách ăn mặc còn là đặc thù riêng biệt của những nơi, những chốn phải mặc sao cho phù hợp. Áo mặc đi lễ phải khác với áo mặc dạ hội. Áo đến công sở phải khác với chốn du lịch vui chơi. Dầu vậy, nhiều người vẫn gây nên những phản cảm khi mặc thiếu vải đi lễ Chùa. Cái đẹp đâu chẳng thấy mà thấy cái tư cách bị tụt hạng và bị cư dân mạng ném đá không thương tiếc.
Đó là lý do mà người xưa thường nhắc nhở nhau phải ăn mặc sao cho “xứng kỳ đức”. Nghĩa là cách ăn, cách mặc, cách đối xử phải tương xứng với địa vị của mình. Nếu không ứng xử cho “xứng kỳ đức” là ta đang tự làm mất giá trị phẩm giá của mình.
Điều đáng buồn là không ít những cảnh “nghịch mắt, chướng tai” khi nhìn vào xã hội hôm nay. Ngoài đường phố, nơi công cộng có không ít cảnh những học sinh, sinh viên nói tục, chửi bậy, cư xử thiếu tác phong. Ngành giáo dục thì có không ít những thầy giáo, cô giáo “làm rầu nồi canh” bằng những hành vi tiêu cực như: nhận hối lộ, “gợi ý” quà cáp, thậm chí, bạo hành với trẻ nhỏ. Ở một số những nơi hành hương như đền đài, chùa chiền là chốn linh thiêng nhưng lại có hiện tượng mất cắp vặt, thậm chí còn giật bóp, giật điện thoại  . . .
Hôm nay Chúa Giê-su ví Nước Trời là một bữa tiệc. Thiên Chúa mời mọi người vui lòng đến dự bữa tiệc do Ngài thiết đãi. Ngài mời gọi không phân biệt chủng tộc, màu da. Ngài hân hoan chào đón mọi thành phần vào tham dự bữa tiệc. Tuy nhiên, để được dự tiệc Ngài cũng đòi hỏi mỗi người phải khoác chiếc áo phù hợp. Chiếc áo thể hiện lòng kính trọng với chủ tiệc. Chiếc áo mà Ngài đã trao cho mỗi người khi chấp nhận lời mời bước vào bữa tiệc cánh chung đó chính là chiếc áo trắng trong ngày rửa tội. Chiếc áo của ân sủng. Chiếc áo tinh tuyền không tì vết tội lỗi.
Nhưng đáng tiếc, có người đã đánh mất chiếc áo vì bỏ đạo. Có người đã làm bẩn chiếc áo bởi đam mê lầm lạc. Có người đã để chiếc áo nhàu nát, rách rưới bởi bon chen tranh giành thú vui trần gian. Có người đã bỏ lại chiếc áo ân sủng mà khoác trên mình chiếc áo của tính hư nết xấu. Họ đã thiếu y phục cần có khi dự tiệc. Chúa sẽ rất buồn khi nhìn thấy họ làm mất đi vẻ đẹp của phẩm giá làm con Thiên Chúa.
Điều Chúa buồn hơn khi thấy chiếc áo của hiệp nhất yêu thương nơi Giáo hội đang bị nhàu nát bởi con cái Chúa. Họ tin Chúa nhưng lại chơi xấu anh em bằng việc rỉ tai vu khống, bỏ vạ, cáo gian. Giáo xứ cũng chia năm xẻ bảy bởi phe cha xứ, phe cha phó. Cha mới, cha cũ. Ban Hành Giáo với cha xứ và với nhau cũng gây nên không ít sóng gió cho giáo xứ. Hội đoàn cũng tụm năm tụm bảy nói xấu nhau gây nên những thị phi. Bàn tiệc thiếu hiệp nhất sẽ mất mùi vị thơm ngon. Phải chăng đây là lúc chúng ta cũng thành thật nhìn lại chính mình để bớt đi cái tôi ích kỷ mà hòa nhập với nhau trong tinh thần kính trọng và yêu thương?
Ước gì chúng ta luôn biết chuẩn bị lòng mình cho xứng đáng tham dự bàn tiệc thánh. Xin gìn giữ chiếc áo ân sủng hầu xứng đáng tham dự bàn tiệc thánh. Xin đừng ví cái tôi của mình mà làm nhàu nát chiếc áo hiệp nhất của Giáo hội, nhưng luôn biết xây dựng tình hiệp nhất bằng yêu thương. Amen
Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

Đang xử lý, vui lòng đợi trong giây lát...